Kỷ Niệm 101 Năm Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam

Xúc động người vợ 10 năm chăm chồng liệt toàn thân ở Hà Nội: \'Nếu không có anh, tôi không sống nổi\'

Mới đây, câu chuyện về người vợ 10 năm cần mẫn chăm chồng liệt giường tại Hà Nội khiến nhiều người không khỏi xúc động.

Trong căn phòng trọ lụp xụp, chật hẹp khoảng 15m2 ở quận Hoàng Mai, Hà Nội vẫn luôn đầy ắp tiếng cười, tình yêu thương của đôi vợ chồng nghèo khó. Chị Nguyễn Thị Thu Trang (39 tuổi) kết hôn cùng anh Nguyễn Văn Trung (39 tuổi) khoảng 10 năm trước.

Cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của vợ chồng chị Trang chỉ kéo dài vỏn vẹn 3 tháng.

Tưởng chừng cuộc sống cứ thế trôi qua, nhưng một tai nạn bất ngờ ập đến khiến cuộc hôn nhân của vợ chồng chị Trang rơi vào “ngõ cụt”. Sau 3 tháng kết hôn, anh Trung gặp tai nạn nghiêm trọng dẫn đến chấn thương sọ não, liệt toàn thân và không thể nói chuyện như trước nữa.

Số phận nghiệt ngã đeo đuổi nhưng chị Trang nhất quyết không bỏ mặc chồng: “Một ngày là vợ chồng, cả đời là vợ chồng”. Cứ thế 10 năm ròng, người vợ một mình gồng gánh, chăm sóc cho chồng. Đối với chị, mỗi ngày vẫn được nhìn thấy anh bên cạnh là đã mãn nguyện lắm rồi.

Cuộc hôn nhân trọn vẹn 3 tháng của cặp vợ chồng bất hạnh

Năm 2008, anh Trung rời quê nhà Yên Bái xuống theo học lớp chụp ảnh tại thành phố Việt Trì (Phú Thọ). Cơ duyên đã giúp hai anh chị gặp nhau và đem lòng yêu thương nhau. Một năm sau, anh chị quyết định đi đến hôn nhân và dọn về sống chung một nhà. Cuộc sống hôn nhân bình dị, êm đềm chỉ kéo dài vỏn vẹn 3 tháng trước khi tai họa ập đến.

Hình ảnh người chồng gầy gò, tiều tụy ngồi một góc nhà luôn nở nụ cười thật tươi khiến nhiều người vô cùng xúc động.

Khi một nhân viên hớt hải chạy vào báo: "Chị Trang ơi, anh Trung bị tai nạn nằm ngất xỉu giữa đường", chị như chết lặng, toàn thân run rẩy. Việc anh Trung gặp tai nạn nghiêm trọng ngay trước của tiệm ảnh trong một lần đi đón chị Trang khiến lòng chị day dứt, canh cánh khôn nguôi.

Ngay lập tức, anh Trung được đưa tới bệnh viện Phú Thọ trong tình trạng chấn thương sọ não nặng, máu chảy chèn lên trung tâm các dây thần kinh gây liệt toàn thân. Chị Trang tính đưa anh lên Hà Nội điều trị, nhưng bác sĩ lo ngại anh sẽ không qua khỏi dọc đường. Thời điểm đó, chị cũng chỉ có một mình, lại không đủ tiền chữa trị nên buộc phải nghe theo lời bác sĩ.

Liên tục trong 3 tháng, anh Trung phải thở máy. Đôi lúc anh tỉnh lại, nhưng chỉ là ánh mắt vô hồn. Không còn khả năng bám trụ tại Phú Thọ, chị đưa anh về Yên Bái điều trị 1 năm.

Từ trước đến nay, mọi sinh hoạt cá nhân của chồng đều do một tay chị Trang gánh vác.

Một thời gian sau, người gây tai nạn ngỏ ý giúp đỡ, chủ động liên hệ để hỗ trợ chi phí cho anh Trung xuống Hà Nội chữa trị. Sau 4 tháng châm cứu, tình trạng bệnh của anh có tiến triển tốt, bắt đầu cử động được tay trái và bập bẹ được vài từ.

Vì phải điều trị thường xuyên, chị Trang phải tìm thuê một phòng trọ giá rẻ, chật hẹp ở Hà Nội để bám trụ. Ngày qua ngày, chị làm thuê làm mướn đủ việc từ bán nước, bán ngô đến làm công nhân xưởng giấy chỉ mong kiếm đủ tiền nuôi chồng bệnh tật.

"Tôi có thể tự kết liễu cuộc đời mình, nhưng tôi không đủ can đảm để làm điều đó với anh"

- "Anh có thương vợ không?". Chị hỏi lần đầu tiên, anh chỉ gật đầu, nước mắt anh trào ra.

- "Anh có thương vợ không? Trả lời rõ ràng cho vợ nghe nào!". Lần này, anh "có" rất to, rõ ràng và không quên nở một nụ cười thật tươi dành tặng vợ.

Dù chỉ là vài từ ngắt quãng với những câu nói không liền mạch nhưng cũng đủ an ủi, xua tan phần nào nỗi vất vả, cực nhọc trong lòng người vợ. Sự sống, nụ cười của anh chính là động lực, niềm hạnh phúc lớn lao của người vợ tần tảo.

Xót xa cho số phận bạc bẽo khi hơn 9 năm bên nhau anh chị không thể có con, chị Trang tiếc nuối trong vô vọng: "Nếu có con, ai sẽ nuôi nó, ai sẽ chăm sóc nó. Bố mẹ tôi và bố mẹ anh đều đã ly hôn, gia cảnh phức tạp. Tôi biết, sau này khi về già, 2 vợ chồng sẽ rất đau khổ, vì không có ai bầu bạn và chăm sóc. Tôi không còn con đường nào khác, hay có thể bấu víu vào ai, chỉ mình tôi cố gắng từng ngày bên anh".

Cứ đến giờ nghỉ trưa chị Trang lại phải nhanh chóng thu xếp về nhà bón cơm cho chồng.

Chị Trang kết thúc một ngày làm việc vất vả vào lúc 21-22h đêm. Nhiều đêm, chồng đau đớn, kêu la khiến chị “đứng ngồi không yên” và chẳng thể chợp mắt. Dẫu vậy, chị vẫn phải tất tả đi làm vào sáng hôm sau mới có tiền trang trải cuộc sống của hai vợ chồng.

"Tôi đã từng rất tủi thân cho số phận của mình và nghĩ đến con đường xấu nhất, là 2 vợ chồng cùng nhau đi một thể. Bản thân tôi có thể tự kết liễu cuộc đời mình, nhưng tôi không đủ can đảm để làm điều đó với anh", chị trang nghẹn ngào.

Nhìn người chồng tội nghiệp, bất lực trong đau đớn, chị không kìm được nước mắt: “Tôi vẫn phải tiếp tục sống, còn nước còn tát. Tôi sẽ cảm thấy tội lỗi, cắn rứt lương tâm nếu để anh phải chịu "cái chết nhân đạo". Sự việc đã xảy ra rồi, tôi cũng đã khổ rồi, được đến đâu hay đến đấy. Tôi chấp nhận với cuộc sống hiện tại".

Bên trong căn phòng trọ nhỏ, có 2 kẻ yêu nhau, đến với nhau bằng tình thương và chẳng nỡ rời xa nhau.

Người đời khuyên chị nên "tái giá", tìm cho mình một con đường hạnh phúc mới. Chị tận nghĩa với anh 10 năm qua, thế là đủ rồi. Nhưng chị chỉ im lặng.

"Bây giờ nếu không có anh, tôi không sống nổi, vì đến nay chúng tôi đã gắn bó với nhau trên một chặng đường dài. Dẫu rằng người ta muốn tốt cho tôi nên mới khuyên như thế, nhưng quyền quyết định lại ở tôi. Tôi không thể bỏ anh, tôi không muốn lương tâm mình bị cắn rứt. Mỗi ngày trôi qua, không ai có thể nói trước được điều gì".

Suốt 10 năm, chị Trang không hề thấy tiếc nuối tuổi thanh xuân đã qua vì chị đã sống hết mình cho bản thân và cho người chồng đáng thương. Hạnh phúc đối với chị đơn giản chỉ là có người chồng luôn bên cạnh lắng nghe và được chăm sóc, bồng bế chồng mỗi ngày.

"Chúng ta, trong tình yêu, nếu hợp thì ở với nhau, không thì đành tan rã. Nhưng nếu trong lúc nửa kia ốm đau bệnh tật, đừng từ bỏ người mình từng thương rất nhiều. Tôi hy vọng anh sẽ khỏe lại, để ở bên tôi mãi mãi".

Bên trong căn nhà trọ lụp xụp, cũ nát luôn đầy ắp tình yêu thương của đôi vợ chồng trẻ, chẳng nỡ rời xa nhau dù hoàn cảnh éo le, nghiệt ngã bủa vây khiến nhiều người vô cùng khâm phục, ngưỡng mộ.