Kỷ Niệm 101 Năm Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam

Xúc động hình ảnh những cô nuôi trong căn bếp ‘không ngủ’ tại Bệnh viện dã chiến Hải Dương

Gà chưa gáy, căn bếp dã chiến tại Bệnh viện dã chiến số 2 Hải Dương đã sáng đèn. Chưa kể đến những đêm liền thức trắng vì lo từng suất cơm cho bệnh nhân.

Cả ngày quanh quẩn nơi xó bếp, hết chuẩn bị cơm sáng, trưa lại đến tối nhưng tinh thần “chiến đấu” của những cô nuôi luôn cao vút. Được biết, trong bếp có 10 người, mỗi người một nhiệm từ vo gạo, nhặt rau, nhóm bếp đến bày biện đồ ăn, không ai hơn ai. Cực nhất là công tác chuẩn bị bữa sáng vì nhà bếp phải hoàn thành xong trước 5h để chuyển đi.

Công tác chuẩn bị luôn được chuẩn bị từ sớm để kịp giờ ăn của các bệnh nhân và y bác sĩ tại bệnh viện dã chiến.

Khó khăn, vất vả là thế nhưng các cô vẫn luôn lạc quan, tự hào với công việc của mình. Ngoài chuẩn bị những suất cơm đủ chất bao gồm thịt gà, rau củ, thịt lợn, canh, hoa quả,…cho các bệnh nhân và đội ngũ y bác sĩ, nhà bếp còn phải chuẩn bị thêm những suất cháo đặc biệt cho các em bé sơ sinh.

Cô Vũ Thị Nhã - bếp trưởng của căn bếp dã chiến đã có nhiều đêm không ngủ để lo chuẩn bị nguyên liệu cho các bữa ăn ngày hôm sau.

"Mỗi ngày tôi phải nghĩ xem ăn gì cho đủ chất, đảm bảo vệ sinh và thay đổi thực đơn liên tục sao cho bệnh nhân ngon miệng nhất", cô Vũ Thị Nhã (60 tuổi) – bếp trưởng chia sẻ.

Ngoài ra, cô Nhã cũng cho biết: “Đặc biệt trong khu điều trị còn có các bệnh nhi nhỏ tuổi và một sản phụ vừa sinh là những trường hợp cần lưu ý. Các cháu nhỏ có thể ăn cháo hoặc cơm, còn sản phụ nếu cần ăn gì các bác sĩ sẽ báo ra ngoài để bếp chuẩn bị”.

Đáng chú ý, trong căn bếp “không ngủ” ấy đa phần đều là các cô, các bác trung niên, thậm chí có người gần 70 tuổi vẫn hăng say làm việc không quản ngày đêm.

Số suất cơm đều được ghi lại cẩn thận mỗi ngày, không sót một suất.

Bác Hào (68 tuổi) – người lớn tuổi nhất bếp, ngày ngày vẫn đạp xe 3km đến khu bếp ăn, tối 8 giờ mới lại lóc cóc mò về: "Mấy ngày đầu còn bị lạc đường, tuổi cao mắt lại kém, người nhà ai cũng phản đối việc tôi đi làm ở bếp ăn, nhưng vì tinh thần chống dịch, tôi vẫn quyết tâm phục vụ bệnh nhân, phục vụ các thầy thuốc".

“Sau quãng thời gian dài làm việc với cường độ liên tục, có người lả đi vì kiệt sức, nhưng cũng chỉ nghỉ ngơi trong chốc lát, uống tạm hộp sữa rồi lại tiếp tục công việc đang dang dở”, bác Hào kể về sự nhiệt huyết, tận tâm của mỗi người.

Các bạn sinh viên hỗ trợ đóng gói riêng biệt các phần ăn trong mỗi suất ăn.

Không chỉ có những “cô nuôi”, căn bếp còn nhận được sự trợ giúp từ các bạn sinh viên tình nguyện và một vài y bác sĩ tại địa phương. Do chưa phải điều động vào khu cách ly, chị Hoa hiện đang công tác tại Khoa Điều dưỡng cũng hào hứng tham gia vào căn bếp.

"Dịch bệnh khiến thực phẩm khan hiếm hơn và giá cả cũng leo thang, thế nhưng bếp ăn vẫn cố gắng hết sức để đảm bảo đầy đủ chất dinh dưỡng cho bệnh nhân và đội ngũ y bác sĩ", chị Hoa tâm sự.

Không khí tất bật, nhộn nhịp luôn bao trùm căn bếp bởi những suất cơm nóng hổi vừa chuyển đi chưa được bao lâu, họ lại vội vã dọn dẹp để chuẩn bị cho bữa ăn sau. Những bữa cơm qua loa, những đêm thức trắng đã trở nên quá quen thuộc với những người nơi đây.

Những suất cơm luôn đảm bảo đủ chất và an toàn vệ sinh thực phẩm.

"Vì cộng đồng mà chúng tôi quên đi những mệt mỏi, nghe tin có 3 bệnh nhân vừa điều trị khỏi bệnh, ai nấy như được tiếp thêm sức lực", cô Nhã trải lòng.

Một ngày cứ thế trôi qua nhưng những “cô nuôi” không hề mệt mỏi, trái lại luôn tràn ngập niềm vui, hạnh phúc. Đêm nay, căn bếp dã chiến lại tiếp tục sáng đèn, tật bật chuẩn bị những suất cơm đặc biệt cho những người đang chiến đấu nơi “đầu sóng ngọn gió”.

Dù vất vả, khắc nghiệt nhưng mỗi người đều mong muốn được góp chút công sức nhỏ bé của mình vào công cuộc đẩy lùi đại dịch COVID-19, thật đáng quý biết bao.