Kỷ Niệm 101 Năm Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam

Xót thương cụ bà 72 tuổi chăm chồng nằm liệt, lở loét khắp người: Chỉ ước có tiền đưa ông đi khám

Sau một tai nạn bất ngờ lúc trèo lên mái nhà chặt cây đổ, ông Cuôl (72 tuổi) mấy tháng qua vẫn trong tình trạng chấn thương nặng, lở loét, liệt nửa người. Mọi sinh hoạt hằng ngày đều dựa vào người vợ già cùng tuổi.

Đến thăm xã Vĩnh Xuân, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long, ai cũng xót xa đến quặn lòng khi chứng kiến hoàn cảnh cơ cực gia đình ông Phạm Văn Cuôl và bà Phạm Thị Bé (72 tuổi).

Cặp vợ chồng già sống cô quạnh trong căn nhà cấp 4 mới xây được hơn một năm. 6 tháng trước, trời mưa lớn làm cây đổ, đè lên mái ngói nhà hàng xóm, ông Cuôl trèo lên chặt thì không may bị ngã chấn thương nặng, liệt nửa người. Tới giờ, ông chỉ còn biết nằm một chỗ, không thể cử động 2 chân.

Cụ bà 72 tuổi chưa một ngày được sống thảnh thơi, an dưỡng tuổi già

Ngồi nép vào góc dưới sàn nhà, bà Bé - cụ bà 72 tuổi rưng rưng nước mắt kể lại suốt mấy tháng qua, gia đình bà rơi vào cảnh túng quẫn nợ nần, chắt chiu từng đồng mà vẫn không đủ tiền chữa bệnh cho ông Cuôl.

Sau khi xảy ra tai nạn, ông Cuôl được chẩn đoán gãy xương sườn và phải làm phẫu thuật trong tình trạng liệt 2 chân. Dù biết bệnh tình của chồng khó chữa nhưng cả gia đình đều dồn hết vào chữa bệnh cho ông Cuôl, hy vọng vào một điều kỳ diệu.

Ròng rã suốt mấy tháng trời nằm cả 2 bệnh viện nhưng bệnh tình không tiến triển, bà Bé đành đưa chồng về nhà để chăm sóc chồng. Tuy nhiên, sức khỏe bà Bé thì yếu mà tình trạng của ông Cuôl ngày càng nặng, bị lở loét, hoại tử một mảng lớn ở sau lưng nên gia đình lúc nào cũng trong cảnh túng quẫn.

Ông Cuôl bị những vết thương nặng khiến nói năng rất khó, riêng người lở loét, hoại tử khắp nơi

Cố đỡ chồng ngồi dậy, cụ bà 72 tuổi nghẹn ngào: "Mỗi ngày nhìn ổng đau đớn, bà không chịu nổi, cái vết thương ở lưng cứ lở ra hoài không dứt. Chân tay bà yếu lắm, muốn tắm rửa cho ông đều phải nhờ người khác. Có hôm ổng đau quá la lên, bà chỉ biết an ủi thôi, nhà còn có 2 vợ chồng già, chẳng biết sau này thế nào nữa".

Lúc chưa bệnh nặng, ông Cuôl phụ giúp bà con ở chợ xã dọn dẹp vệ sinh, mỗi ngày cũng kiếm được mấy chục ngàn để trang trải sinh hoạt phí. Căn nhà cấp 4 này được 2 vợ chồng cùng đứa con trai út xây dựng cách đây hơn 1 năm, tiền vay mượn xây nhà chưa trả hết thì ông Cuôl lại gặp tai nạn, khó khăn càng thêm chồng chất.

Cặp vợ chồng già ốm yếu tự chăm sóc nhau trong căn nhà cấp 4 cô quạnh

Bà Bé trải lòng: "Sau khi ông bệnh chỉ nằm một chỗ, mọi sinh hoạt vệ sinh ở nhà bà phải lo hết. Thằng con trai út cũng phải đi lên Bình Dương làm công nhân để gửi tiền về mà trả nợ thuốc men. Mấy tháng rồi muốn đi khám bệnh lại cho ông mà cứ thiếu trước hụt sau, bà cũng không biết tính như thế nào"

Ngoài tiền ăn uống, thuốc men chữa trị, bà Bé phải lo cho chồng mặc thêm tã lót vì đi vệ sinh không tự chủ

Từ khi chồng nằm liệt, mọi sinh hoạt vệ sinh ở nhà bà Bé một mình gánh vác hết. Cậu con trai út trong nhà cũng phải đi lên Bình Dương làm công nhân để gửi tiền về mà trả nợ thuốc men. Mấy tháng rồi, bà muốn đưa ông đi khám bệnh mà cứ thiếu trước hụt sau, bà không biết tính sao cho vừa.

Cụ bà 72 tuổi rớt nước mắt nói về hoàn cảnh gia đình, xót thương người chồng nằm liệt

Về phần ông Cuôl, 50 năm ông bà chung sống với nhau, chưa bao giờ cụ ông lại cảm thấy bản thân mình vô dụng, trở thành gánh nặng cho vợ con như lúc này. Những người con lớn của ông bà đều đi làm ăn xa, cậu con út hơn 20 tuổi ở lại làm công nhân chăm sóc bố mẹ. Thế nhưng, với lương "ba cọc ba đồng", con trai ông bà không đủ để trả nợ lấy gì có tiền tiếp tục chạy chữa cho ông Cuôl.

Xóm làng ai cũng thương cảm cho cảnh túng quẫn của gia đình, giúp đỡ từng bữa ăn mỗi ngày

Bà Bé đau như đứt ruột tâm sự "Bà thì bị viêm gan, tay chân cũng yếu cả rồi, đâu bồng bế ổng được mà không dám kêu thằng con về. Nó không đi làm thì lấy gì mua thuốc, thôi thì bà ráng chăm ổng được ngày nào thì hay ngày đó".

Cụ bà 72 tuổi tới nay chỉ dám nghẹn lời mong ước "Ước gì bà có tiền để đưa ổng đi khám bệnh, chữa cái lưng chứ nó lở hoài, đau đớn sao ổng chịu nổi".

Chứng kiến vợ cực khổ chăm sóc vết thương cho mình, ông Cuôl chỉ thều thào nói được vài câu "Nhiều lúc ông chỉ muốn chết đi cho yên thân, chứ sống thế này khổ vợ con".

Trong căn nhà vắng cô quạnh, bà Bé ngồi sát bên chiếc giường bệnh của chồng, ánh mắt hướng về phía xa xăm. Bà chẳng thể hình dung được chuỗi ngày phía trước, 2 ông bà sẽ biết sống sao khi bệnh tình của ông Cuôl ngày một nặng, vết thương lở mãi lở loét, chẳng thể lành...