Cảnh mẹ góa con côi và món nợ hơn 300 triệu đồng
Chúng tôi được nghe chia sẻ về nhiều câu chuyện đau xót ở làng vọng phu, Nghệ An. Biển cho con người nhiều thứ, những cũng cướp đi bao người thân, hạnh phúc của nhiều gia đình nơi đây.
Câu chuyện của chị Trần Hồng Nhị (SN 1997, xã Quỳnh Thuận, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An) - mẹ góa con côi là một câu chuyện khiến nhiều người đồng cảm. Tuy con chỉ mới 4 tuổi nhưng giờ đây không còn được gọi tiếng Bố nữa.
Vì đứa trẻ này đâu biết, bố của chúng đã mất. Người bố từng cưng nựng, quấn quýt mỗi tối, hay gọi nó là “cục vàng của bố” nay đã mãi mãi không thể trở về.
Xót lòng hơn, đứa con trai thứ hai mới 10 tháng tuổi thi thoảng lại khóc đòi sữa làm cho không khí trong căn nhà thêm u ám, thê lương. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, người cứng rắn mấy cũng chẳng thể cầm lòng.
Mấy tháng nay, căn nhà chị Trần Hồng Nhị lúc nào cũng u uất trong không khí tang tóc, đau thương. Nơi đây, chỉ còn người vợ trẻ ngồi vò võ trong căn nhà trống vắng bóng người đàn ông.

Chị Nhị người gầy quắt, chỉ còn lớp “da bọc xương”, chị mệt mỏi dỗ dành cậu con trai mới 10 tháng tuổi đang khóc trên tay. Mỗi lần đứa con thơ mới tròn 4 tuổi hỏi “mẹ ơi, bố mô rồi?” là tim chị Nhị như thắt lại.
Trong làn nước mắt, chị nghẹn ngào kể cho chúng tôi nghe về người chồng theo chị là “không thể tìm đâu được một người tốt như thế”.
Chị kể, chồng chị là anh Nguyễn Văn Thắng (chồng chị Nhị) sống bằng nghề đi biển. Đang cố làm nụng để cuối năm trả hết món nợ 300 triệu đồng thì gặp nạn.
Nhớ lại vụ tai nạn kinh hoàng đó, chị kể lại: “Lúc đó khoảng 1 giờ sáng, mẹ con đang ngủ thì có người tất tả chạy đến đập cửa báo tin anh Thắng bị dây tời đánh vào đầu chết trên biển rồi. Tôi như chết lặng, không tin đó là sự thật. Chỉ đến khi người nhà từ ngoài biển về nói, tôi mới dám tin là anh ấy đã bỏ mẹ con tôi thật…”
Mỗi lần nhìn lên di ảnh người chồng vừa ra đi, chị như đứt từng khúc ruột, nói không nên lời. “Tại sao ông trời lại bất công với gia đình tôi như vậy. Giờ tôi và hai đứa con nhỏ biết sống sao…”, người vợ trẻ khóc.
Chồng mất, vợ bỏ nhà đi để con cho ông bà nuôi
Không chỉ có câu chuyện của chị Nhị, vẫn ở làng vọng phu, Nghệ An này. Chúng còn còn được nghe rất nhiều câu chuyện khác đau lòng.
Như câu chuyện của vợ chồng già vừa mất con trai, con dâu bỏ đi và ngày đang còm cõi kiếm tiền để nuối đứa cháu nhỏ.
Cũng là tai nạn từ vùng biển, con trai của ông Nguyễn Văn Nhương cũng bị tai nạn và mất trong một lần đi đánh cá. Giờ đây, khi đứa cháu mới lên 3 tuổi hỏi về bố mẹ, ông đánh trống lảng hoặc ngậm ngùi trả lời: “bố đi đánh lưới, mẹ đi chợ chưa về”.
Hiện, cháu ông đã lên 3 tuổi, nhưng chưa thể cảm nhận hết nỗi đau đớn, mất mát. Mất bố, lại thiếu vắng đi hơi ấm tình thương của mẹ, cậu bé chỉ biết nương tựa vào ông bà già yếu…
Nhớ lại tai nạn kinh hoàng đó, ông Nhương chưa khỏi đau xót. Ông kể, ông cùng con trai đi đánh cá. Nhưng không ngờ đó cũng chính là lần cuối cùng ông được nhìn thấy con trai.

“9h ngày 14/8/2020 tàu xuất phát tại cảng Lạch Quèn vào đến Quảng Bình. Tôi, con trai Nguyễn Văn Lam và gần 20 người nữa cùng đi chung tàu. Đêm đó, gió to, mọi người đang ngủ, tôi quay qua không thấy con đâu. Tôi hô hoán mọi người, nhờ cứu giúp. Tôi tìm kiếm khắp nơi, đi lên phía trước, ra sau, đi dọc ghe xem nó có bíu lấy phao hay không, vừa tìm vừa kêu tên con nhưng không thấy”, ông Nhương đau xót kể lại.
Khi nghe tin con trai gặp nạn, vợ ông Nhương bị ngất xỉu vì quá đau xót và cú sốc quá lớn. Đau xót hơn, người con dâu của bà cũng bỏ đi, giờ đây chỉ còn hai ông bà chăm cháu.
Ông Nhương đau xót kể lại: “Tôi cũng không biết sao mà con dâu bỏ đi nữa. Sau khi sinh thằng cu Hữu, vợ chồng lục đục rồi sống ly thân. Hôm nghe tin thằng Lam gặp chuyện, nó cũng về vài ba hôm, sau đó rời đi, không thấy quay trở lại, cũng không thấy gọi điện hỏi thăm con”.
“Tôi cũng hi vọng lắm, đứa con dâu nó suy nghĩ lại mà về với con, nhưng rồi chờ hết năm này qua năm khác cũng không thấy. Mai đây, khi tôi chết đi rồi không biết thằng Hữu sẽ sống thế nào”.
Và còn biết bao câu chuyện đau lòng chúng tôi không thể viết hết lên đây. Nhưng ở làng vọng phu ấy, biển cho người dân nhiều nhưng một khi cũng lấy đi tất cả của cải, thậm chí là người thân của họ. Nếu bạn là người dân miền biển, có lẽ bạn sẽ hiểu hơn về những đau thương mà họ đang phải gánh chịu.







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu