Kỷ Niệm 50 năm ngày thành phố Sài Gòn - Gia Định vinh dự mang tên Chủ Tịch Hồ Chí Minh

Từ câu chuyện 'người hùng' Nguyễn Ngọc Mạnh đến thói đố kỵ, cay cú với thành công của người khác

Sau câu chuyện “người hùng” Nguyễn Ngọc Mạnh bất chấp hiểm nguy, trèo qua bức tường để lên mái tôn đỡ cháu bé rơi từ tầng 13 tòa nhà 60B Nguyễn Huy Tưởng (Thanh Xuân, Hà Nội) vào khoảng 17h30 chiều 28/2, thì có những ý kiến “cô độc” đi ngược dòng…

Bé gái rơi từ tầng 13 chung cư Hà Nội may mắn được cứu sống.

Bên cạnh những lời nói, hành động tán dương, cảm kích của người dân cả nước và sự ghi nhận, biểu dương của các cấp chính quyền, thì đâu đó vẫn có người “cào” bàn phím để “xét lại” hành động của anh Mạnh. Đến nỗi, có bài báo còn quả quyết, cháu bé rơi từ tầng 13 được cứu sống là do… mái tôn, chứ không phải hành động của anh Mạnh.

Nhiều người tỏ ra phẫn nộ với nhận định này. Có người còn bình luận: “Thử cho ông viết bài nhảy từ tầng 13 xuống mái tôn xem có sống được không?”.

Than ôi! Tác giả nhận định như vậy đơn giản chỉ để câu like, câu view cho bài viết hay tỏ ra mình là người hiểu biết?

Thế mới thấy, trong xã hội còn rất nhiều người có suy nghĩ hẹp hòi, đố kỵ và cay cú khi người khác thành công hơn mình.

Nguyễn Ngọc Mạnh không nhận mình là "người hùng" và đừng đưa anh lên mây, anh cho rằng: Bất cứ ai trong trường hợp của anh cũng sẽ làm như vậy!

Sự ghen ghét, đố kỵ hình thành khi một người cảm thấy mình thua kém người khác và tức giận vì điều đó. Sự ghen ghét, đố kỵ thường không chỉ dừng lại trong suy nghĩ của con người, nó luôn bộc lộ ra ngoài thông qua hành động lời nói để giải tỏa ẩn ức mặc cảm tự ti. Điều này làm cho con người càng trở nên thấp kém hơn chứ không mang lại suy nghĩ tích cực cần vươn lên để hoàn thiện bản thân.

Một số người Việt (có thái độ đố kỵ, ganh ghét) như con cua bị nhốt trong giỏ không đậy nắp nhưng không con nào thoát được vì mỗi khi có con nào vươn lên liền bị các con khác kéo xuống. Sự ghen ghét, đố kỵ làm cho chúng hại người hại mình và cùng chết mà không biết. Nó gây tổn thương, chia rẽ và không thể có được sự đoàn kết.

Thấy nhà hàng xóm ăn nên làm ra, ta không vui mừng thay cho họ, không học hỏi sự siêng năng cần mẫn giỏi giang hay kinh nghiệm của họ, ta ghen ghét đố kỵ và nhìn họ bằng con mắt ác cảm và tưởng tượng ra đủ thứ xấu xa trong đầu để nhủ họ cũng thường thôi, sao mà giỏi hơn ta được, chẳng qua là vì xấu xa bất chính nên mới giàu. Và rồi ta bịa đặt, nói xấu, vu khống, thậm chí quăng rác sang cổng nhà hoặc cho chó ỉa một bãi trước cổng nhà nó cho đỡ ghét.

Thấy đứa trong công ty làm việc giỏi được sếp yêu quý, cất nhắc, lương thưởng cao, ta không coi đó là động lực thúc đẩy bản thân học hành thêm để tiến bộ, ta luôn tìm cách gây hại cho nó phải bị kỷ luật thậm chí mất việc thì mới hả dạ.

Ai làm được một việc gì đó có ích nho nhỏ, được nhiều người khen ngợi, lập tức sẽ có một số lượng người không nhỏ khác cảm thấy không vui và ghen ghét, đố kỵ. Họ sẽ tìm cách chê bai, dè bỉu, thậm chí phá hoại để người khác thấy rằng người kia cũng thường thôi, thậm chí kém hơn họ, có gì đáng mà khen.

Hoạt động trong một nhóm mà ý kiến được nhiều người nghe hơn những người lập nhóm, làm nhiều việc tích cực được ngợi khen thì chẳng sớm cũng muộn liền bị đá văng ra khỏi nhóm.

Thỉnh thoảng, trên báo chí, ta lại đọc thấy những tin người này người kia bị ai đó bỏ thuốc độc vào ao cá nuôi, phá hoại cây cối mùa màng. Sự ghen ghét đố kỵ tạo ra thù hằn ngấm ngầm và bùng phát công khai khi con người không còn kiểm soát được nó.

Con người trong xã hội mất niềm tin vào nhau, luôn nghi ngờ và đề phòng, cảnh giác, không còn dám nói thật sống thật với nhau vì sợ bị ghen ghét đố kỵ, do đó cũng không dám giúp nhau bởi lo âu người ta sẽ giỏi hơn mình, mình sẽ lép vế hơn.

Một trong những nguyên nhân khiến có người khắt khe, cay cú với sự thành công của người khác là bởi vì trong cuộc sống của họ ít nhiều cũng đã đôi lần đối diện với sự bất công.

Yếu tố bất công hình thành rõ rệt vì thế những hiện tượng thành công bị ném đá thì âu cũng chỉ là "vạ lây" mà thôi, lúc này thái độ đố kỵ chỉ là tấm gương phản chiếu sự bất mãn và hoảng loạn của họ đối với cuộc sống.

Xã hội đang rất cần những "người hùng" như Nguyễn Ngọc Mạnh - xin đừng "bóp chết" những tấm lòng cao cả và hành động tốt đẹp!