4 năm qua với Lý Đài Trang (27 tuổi, Thái Nguyên - giáo viên mầm non bị bỏng nặng do vụ nổ bóng bay chứa hydro trong lễ khai giảng) như một cơn ác mộng mà cô không bao giờ muốn tỉnh lại. Những vết seo chằng chịt trên cơ thể vẫn còn, nỗi đau trong lòng cũng dần nhẹ bẫng.
40 ngày điều trị và nỗi đau da thịt dày vò từng ngày
Nhớ lại sự việc kinh hoàng xảy ra vào tháng 9/2016, Trang đến trường chuẩn bị cho buổi lễ khai giảng thì bất ngờ một chùm bóng bay có chiều dài bằng chiếc xe ô tô con nổ đúng lúc cô đi ngang qua. Thân hình cô gái bỗng chốc trở thành ngọn đuốc sống, lửa bén từ đầu đến chân.
Trang được đưa đến cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái Nguyên. Trên đường chuyển gấp xuống Viện Bỏng Quốc gia, các bác sĩ cố gắng cắt hết lớp quần áo cháy, sơ cứu và thay băng. Hai bàn tay 2 tai phồng rộp, đỏ chót, đôi chân trồi lên mảng da thịt màu hồng.

Lý Đài Trang từng là cô giáo mầm non xinh đẹp
Nhập viện, Trang được yêu cầu tắm sạch và... cạo trọc đầu. Dù đau đớn tột cùng nhưng cô nàng nhất quyết không đồng ý. Gia đình, bác sĩ ra sức thuyết phục "không cạo thì không thể cứu được" kể từ đó, cô bước vào "cuộc sống địa ngục".
1 tháng nằm tại khoa Cấp cứu, Trang trải qua 4 cuộc phẫu thuật ghép da. Tuần đầu tiên, cô không được uống thuốc giảm đau, từng thớ da thịt ngấm dần cơn đau.
Sang tuần thứ 2, các bác sĩ bắt buộc tiêm thuốc mỗi lần thay băng, vì cô có thể chết vì không chịu nổi đau đớn. Dù bản thân còn tỉnh táo nhưng không thể làm gì ngoài việc ngước 2 con mắt lên nhìn trần nhà, từng giờ từng phút gặm nhấm nỗi đau da thịt. Cô phải uống nhiều loại kháng sinh, thuốc điều trị, tiêm truyền đến tê cứng chân tay.
Sau 1 tháng, Trang được chuyển xuống Khoa Phục hồi chức năng. Ở đây, Trang được chứng kiến cuộc sống của nhiều bệnh nhân bỏng khác. Cô sợ hãi khi lần đầu tiên trong hơn 1 tháng đặt chân xuống đất.

Trang ở thời điểm nhập viện điều trị
Bức hình chụp toàn thân quấn băng trắng toát chỉ còn mỗi khuôn mặt và mái đầu trọc được Trang nhờ người chụp lại. Nhưng cô nói không bao giờ muốn xem lại.
Mỗi lần thay băng y tế, đau tới phát ngất, Trang chỉ ước tại sao bản thân lại rơi vào hoàn cảnh này, giá mà có thể chết luôn đi nhưng không được. Bác sĩ chăm sóc hàng ngày vẫn động viên: "Thế là đẹp lắm rồi".
1 năm trầm cảm để chấp nhận bản thân
Kết thúc 40 ngày điều trị, Trang được xuất viện về nhà. Nỗi đau thể xác vẫn nguyên vẹn, không một viên thuốc giảm đau. Những cơn đau dồn dập tới nỗi cô không còn cảm giác đau nữa, mặc cho vết thương chảy máu. Sự sống của Trang những ngày sau đó được kéo dài nhờ thuốc kháng sinh.
Không thể chấp nhận bản thân trong hình hài méo mó, dị dạng, Trang rơi vào trầm cảm suốt một năm trời. Ngày nào, cô nàng cũng khóc, nhìn thấy mình trong gương thậm chí còn kinh khủng hơn. Nỗi ám ảnh đi vào từng giấc ngủ.
Cô gái nghị lực sau 4 năm
Cô nhiều lần nghĩ đến tự tử, nhốt mình trong phòng và đập phá đồ đạc. Đó là những tháng năm bi kịch không ai ngờ với một cô gái khi đó chỉ mới 24 tuổi.
“Trước đây tôi học múa, nhiều người khen tôi có đôi bàn tay đẹp, thon dài, trắng trẻo nhưng giờ chúng biến chứng, co quắp lại. Cơ địa tôi xấu, những vết sẹo lồi lên. Ngày nào tôi cũng nhìn vào vết sẹo, tự hỏi: “Mình làm gì sai để gánh chịu nỗi đau nhường này", Đài Trang kể lại.
Giây phút tuyệt vọng nhất, Trang từng đứng trên cầu, định gieo mình xuống lòng sông, chấm dứt mọi khổ đau. Nhưng nhớ lại hình ảnh bố mẹ thương con gái đến xót ruột, chạy vay khắp nơi để chạy chữa đến giờ phút này Trang lại không đành lòng.
Nếu đã không chết được thì phải sống tốt đẹp hơn
"Mình quyết định sống một cuộc đời tích cực hơn, đấy là khi đứng trên thành cầu toan kết thúc tất cả. Lúc đó, mình suy nghĩ nhiều về cơ thể này. Suy cho cùng, đến chết, mình vẫn đau đớn?", Trang nhớ lại.
Cô gái quyết tâm nếu bản thân đã không may mắn như mọi người mà bây giờ buông bỏ nó, thì sau này mình sẽ hối hận. Tại sao phải lãng phí cuộc đời vì ai cũng chỉ sống một lần.

Trang đã xinh đẹp trở lại, có thể tự kiếm tiền
Hơn 2 năm sau tai nạn, Trang mới có thể đi lại, sinh hoạt bình thường. Khi tự đi lại được, điều đầu tiên cô làm là đến trường thăm học trò. Giây phút gặp các học trò sau quãng thời gian xa lớp những tưởng sẽ tràn ngập niềm vui nhưng hóa ra chỉ toàn buồn tủi.
Những học trò từng yêu mến cô Trang ngày nào giờ chúng chỉ dám đứng từ xa nhìn đầy sợ hãi. Có nhiều đứa khác lại ngây ngô hỏi "Mẹ Trang ơi, sao tay mẹ xấu thế?", "Sao mẹ lại chơi bóng bay?". Khoảnh khắc đó như hàng vạn mũi dao đâm vào tim cô gái trẻ. Ước mong được trở lại làm giáo viên mầm non có lẽ là điều không thể.
Nhìn đôi bàn tay co rút, một vài ngón dính vào nhau Trang nghĩ liệu mình có thể làm được gì. Sau nhiều lựa chọn, Trang hướng đến công việc bán hàng online không tốn quá nhiều sức lực. Cô chủ động đóng gói hàng hoá, tự chủ kinh doanh.

Cô lạc quan sống chúng với vết sẹo chằng chịt, đôi tay co rút
Xin bố mẹ một mình lên Hà Nội kiếm sống, Trang cảm thấy cô còn may mắn hơn nhiều so với những bệnh nhân bỏng khác, khi vẫn còn tay và chân, tự kiếm tiền nuôi sống bản thân.
Làm bạn với Lan Vy - cô gái bị hôn phu tạt axit và Thu Hương - cô nữ sinh bị bỏng đến 75% gương mặt, Trang học được nhiều điều là phụ nữ vẫn cần chăm sóc bản thân để không bao giờ phải hối tiếc. Cô học cách đọc sách nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn, bình tĩnh và tự kiềm chế tốt hơn.
Giờ đây nhìn mình trong gương, Trang tự thấy mình đúng là "siêu nhân" không còn ôm mãi nỗi đau số phận tàn phá hình hài này.
"Đến giờ, mình nhẹ lòng hẳn. Quãng đời mất đi rồi, không thể lấy lại. Nếu đã không chết được thì phải sống. Rồi mình sẽ ổn theo một cách nào đó, con đường mới đang mở ra".
Nghị lực phi thường của cô gái bị chồng sắp cưới tạt axit
Theo Hà Ly/SKCĐ







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu