Kỷ Niệm 50 năm ngày thành phố Sài Gòn - Gia Định vinh dự mang tên Chủ Tịch Hồ Chí Minh

Tiểu tam đến khoe chiến tích giật chồng, tôi ném thẳng giày vào mặt nói 1 câu khiến ả câm nín

Hương mặc chiếc váy bó sát lộ đường cong cơ thể, lả lướt khoe chiếc túi hàng hiệu mà "chồng cũ" của tôi mua tặng. Cô ta cứ nghĩ có thể khiến tôi tức giận, nhưng tôi đâu phải là người phụ nữ hiền lành ngày xưa nữa.

Tôi và Hương vốn là bạn thân cũ. Ngày xưa, hai đứa ở chung phòng ký túc xá đại học rồi quen nhau. Đến năm 4 thì Hương có bầu và lấy chồng, chúng tôi ai cũng tiếc nuối vì người con gái thông minh, xinh đẹp như nó lại lấy phải người đàn ông cờ bạc, rượu chè, không xứng đáng.

Từ ngày Hương lấy chồng có gia đình riêng, chúng tôi bớt liên lạc hẳn. Nghe đâu, hai vợ chồng Hương đã vào Nam sinh sống. Đến khi tôi kết hôn, Hương cũng xin khất "vắng mặt" mà chỉ gửi tiền mừng.

Chồng tôi là giám đốc chi nhánh của một công ty nên công việc khá bận rộn, phải đi công tác thường xuyên. Tuy nhiên, anh lại là người đàn ông rất tâm lý và quan tâm đến vợ. Khi biết tôi bầu bí, anh tạm gác công việc, ở nhà nhiều hơn để chăm sóc cho tôi. Mọi chuyện cứ ngỡ sẽ êm đềm như thế cho đến khi Hương xuất hiện trở lại, khiến toàn bộ cuộc sống bị đảo lộn.
 
Tôi ném thẳng giày vào mặt tiểu tam, nói 1 câu khiến ả câm nín
Ảnh minh họa. 

Không biết xin đâu được địa chỉ, vào một buổi chiều cuối tuần Hương tìm đến nhà tôi. Gặp lại bạn cũ, tôi vui lắm. Nhất là khi nghe câu chuyện của Hương, tôi càng thương cô ấy nhiều hơn. Hương mới ly hôn với người chồng vũ phu, mất cả quyền nuôi con. Chính vì lẽ đó, cô ấy quyết định trở lại Hà Nội để rời xa nơi có quá nhiều nỗi đau với mình. Hương xin ở nhờ nhà tôi một tháng vì chưa kiếm được chỗ "dung thân", bạn bè với nhau tôi chẳng suy nghĩ nhiều mà gật đầu đồng ý.

Thời gian ấy, chồng tôi ở nhà nhiều. Tôi bầu bí nên tăng cân, ăn mặc xuề xòa còn Hương dáng người nóng bỏng, ngày ngày mặc áo ba lỗ, quần ngắn, áo 2 dây đi qua đi lại. Nhiều lần tôi có ý nhắc khéo, Hương vội vàng xin lỗi và nói, do trong đó mặc như vậy quen rồi nên không để ý.

Rồi đến một ngày, tôi phát hiện ra cảnh tượng động trời. Vốn hôm đó tôi sang ngoại chơi, nhưng chẳng hiểu sao trong lòng cứ nóng như lửa đốt nên không gọi chồng sang đón mà tự bắt taxi về. Tới nhà, tôi tận mắt chứng kiến đôi "cẩu nam nữ" đang quấn lấy nhau trong phòng tắm, Hương vừa rên rỉ vừa không ngừng mời gọi chồng tôi.

Tôi không nói không rằng, cố lấy lại bình tĩnh cầm điện thoại quay lại từ đầu đến cuối rồi ra sofa phòng khách ngồi. Tôi nhìn là biết chuyện này không phải lần đầu tiên xảy ra. Không hiểu sao lúc ấy tôi lại bình tĩnh đến thế. Sau cơn mây mưa chán chê, Hương cùng chồng tôi không mảnh vải che thân bước ra ngoài. Cả 2 khựng lại khi thấy tôi. Có lẽ quá sợ hãi, chồng tôi vội vàng xin lỗi và quỳ xuống van xin, tôi khóc như mưa nhưng không hề nói gì. Nói một lúc chợt nhớ ra quần áo chưa mặc, chồng tôi vội vàng chạy vào trong phòng.
 
Tôi ném thẳng giày vào mặt tiểu tam, nói 1 câu khiến ả câm nín
Ảnh minh họa. 

Tuy nhiên, điều khiến tôi bất ngờ là Hương không hề tỏ ra xấu hổ hay hối lỗi gì. Thậm chí, khi đi ngang qua tôi cô ta còn nhìn tôi cười mỉa và nói nhỏ: "Chồng cậu nói, nhìn cậu mang bầu trông kinh chết đi được, làm sao quyến rũ được như tôi". Nhìn bóng lưng cô ta lả lướt vào phòng, tôi đau đớn biết rằng hóa ra bao lâu nay mình đã "nuôi ong tay áo".

Dù bầu bí nhưng một tháng sau, tôi vẫn quyết định ly hôn mặc cho chồng liên tục xin lỗi. Tôi đuổi cả 2 con người ghê tởm ấy ra khỏi nhà. Có bằng chứng ngoại tình, anh ta đuối lý nên không thể làm gì được tôi. Tôi chỉ không hiểu, một người từng chịu đau đớn vì hôn nhân đổ vỡ như Hương tại sao lại có thể làm ra hành động tráo trở với bạn mình như thế?

Giành được người đàn ông cặn bã ấy, Hương hẹn gặp tôi nói chuyện lần cuối. Ừ thì tôi đồng ý, để xem cô ta có thể giở trò gì. Hương mặc chiếc váy bó sát khoe đường cong cơ thể lả lướt đến trước mặt, khoe chiếc túi hàng hiệu mà "chồng cũ" của tôi mua tặng. Cô ta cứ nghĩ có thể khiến tôi tức giận, tuy nhiên tôi đâu phải là người phụ nữ hiền lành của ngày xưa nữa.

Tôi ném thẳng chiếc giầy vào mặt cô ta mà nói: "Cô thấy không, anh ta cũng chỉ như chiếc giày tôi đi. Không thích thì tôi vứt cũng chẳng đáng tiếc gì, và cô cũng chỉ là người nhặt dùng lại mà thôi". Thấy mặt Hương tái đi, tôi cười cười thanh toán tiền nước rồi ra về. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình mạnh mẽ đến thế. Tuy nhiên, tôi vẫn chưa cho cô ta biết một chuyện, chồng tôi làm giám đốc là do được bác tôi đề bạt. Chỉ nốt tuần này, anh ta sẽ mất việc và phải cuốn xéo khỏi công ty, khi đó xem cô ta còn có thể cười được nữa hay không.


Hòn đảo bí mật dành riêng cho người ngoại tình. Nguồn: VTC
 

Theo Thùy Nguyễn/SKCĐ