Mỗi con người đều có một đam mê, dù là ai, giới tính nào và cũng không ngoại trừ độ tuổi. Vì cuộc đời chỉ cho ta một lần sống, nên sống như thế nào để không hối tiếc là điều đáng quý. Với ông Trần Lê Hùng cũng vậy. Ở tuổi 66, ông đã lập chiến tích, tự đi du lịch qua hơn 39 quốc gia vùng lãnh thổ.
“Phượt thủ U60”…

Từ khi còn là một kỹ sư cơ khí trẻ, ông Hùng đã có sở thích xê dịch. Năm 2018, khi theo dõi hành trình của Đăng Khoa, một người trẻ Việt đi du lịch thế giới bằng xe máy, ông nảy ra ý tưởng tự mình đi.

Nghĩ là làm , ông Hùng mua một chiếc xe phân khối lớn, đời mới và danh hẳn nửa năm để "độ" lại cho phù hợp với vóc dáng mình. Bắt đầu từ mùa đông năm 2018 đến mùa hè năm 2019, ngày ngày ông tập “thuần phục” chiếc xe nặng hơn 200 kg. Để rèn luyện sức khỏe dẻo dai, ông còn tập chạy trong mưa, chạy ban đêm, trên đủ loại địa hình... và học các kỹ năng đọc bản đồ, tìm hiểu về tôn giáo, chính trị các nước sẽ đi qua.
"Lạnh dưới 10 độ tôi đi bơi sông Hồng, đá bóng, tập võ thuật... để rèn luyện và tăng sức bền", người đàn ông cao 1,6 m, nặng 52 kg nói. Cho đến khi đã cứng cáp, ông Trần Lê Hùng mới lên đường, đồng hành cùng bạn bè. Đó là ngày 2/7/2019.
“Cưỡi ngựa chiến” chinh phục ước mơ thời trai tráng
Chuyến đi đầu tiên, ông cùng đồng đội vượt qua biên giới Lào, chừng 50 km và gặp một tai nạn. Ông nhớ lại "Vào đoạn đường hiểm trở, tôi bất cẩn ôm cua quá rộng và không thể điều khiển tay lái. Để tránh lao xuống vực, tôi buộc phải lao xe vào cột mốc bên đường. Xe bị gãy cổ trước, lốp bung khỏi vành, người bay khỏi đầu xe". Sau cú tai nạn đó, ông tự dặn mình phải cẩn thận hơn trong chặng hành trình tiếp theo.

Bình thường, mỗi ngày chạy hết một bình xăng 20 lít cho quãng đường hơn 400 km, nhưng có những ngày để kịp thời hạn visa mà ông Hùng phải chạy tới 1.000 km vượt qua bão cát Tân Cương, Trung Quốc, trong nắng nóng hơn 40 độ C. Vừa nói, ông vừa run run hồi tưởng: "Nhưng chặng đó vẫn chưa sợ bằng những ngày phải chạy hơn 600 km trong trời lạnh âm 16 độ. Mặc 10 lớp áo mà tay chân vẫn tê cứng. Cứ chạy xe 30 km tôi phải dừng, tay ôm ống xả cho đỡ cóng".

Vượt bão cát, gian nan tiếp theo mà đoàn xe phải chinh phục là đèo Tossor cao gần 4.000 m ở Kyrgyzstan. Đường đá lởm chởm, một bên là núi cao, một bên là vực sâu. "Cứ lên dốc lại xuống dốc như một bản nhạc bất tận. Chinh phục ngọn núi này là mong ước của các biker, nhưng khắc nghiệt quá tôi phải dừng. Nếu đi tiếp tôi chắc mình sẽ chẳng còn nghe được nốt nhạc nào nữa", ông cho hay.

Đêm đó, ông dựng một chiếc lều ven đường để dừng chân nghỉ ngơi. Mặc dù đã mặc tất cả quần áo vào người mà răng vẫn đánh nhịp. Lạnh, đói và khó thở, ông kỹ sư về hưu tự an ủi "trải nghiệm một đêm ở đây cũng đáng tiền".
Khâm phục khả năng chịu đựng của người đàn ông này, một người dẫn tua cho biết: "Là khách hàng, vốn được chăm sóc nhưng chú Hùng không hề kêu ca lúc lỡ đường, không kiếm được chỗ ăn, ngủ. Chú thậm chí còn chăm sóc, động viên lại chúng tôi. Đặc biệt kỹ năng sửa xe của chú giúp chúng tôi trong nhiều tình huống, đến thợ nước ngoài cũng phải khâm phục".
Đường đi đâu phải bằng phẳng như người ta vẫn nghĩ. Những ngày tháng rong ruổi trên khắp thế giới, tai nạn mà ông thu về cũng không ít. Đó là chiếc gương phải bị gãy, những vết xước dài bên khung xe, thùng nhôm bị mài thủng cả một góc. "Cú ngã trên cao tốc ở Kazakhstan khiến gương gãy bay vài chục mét. Người tôi trượt trên đường, áo rách, lông vũ bay tơi tả như tuyết rơi", ông Hùng nhớ lại.

Dù gian nan, nguy hiểm là vậy nhưng đối với ông Hùng, hành trình 45.000 km mang lại cho ông những cảm xúc "không gì mua được". Đi qua con đường tơ lụa, quốc gia Trung Á, ở Kyrgyzstan vẻ đẹp lãng mạn ở đây không khỏi khiến trái tim người lãng khách rung động. Trải qua những cung đường nguy hiểm, đồi trùng núi điệp, khung cảnh hoang sơ. Đàn gia súc gặm cỏ trên những sườn núi, người dân du mục sống một cuộc đời an yên. Cuộc sống cứ chậm lại, thong thả và bình dị để những vị khách qua đường như ông Hùng thêm yêu.

Hoà mình vào thiên nhiên của Thuỵ Sĩ thanh bình, thơ mộng , ông Hùng hiểu tại sao Hiệp định Geneve lại được ký ở đó hay có những người từng muốn từ bỏ cuộc đời lại cảm thấy được hồi sinh khi tới đây.


Tuy nhiên, đó chưa phải là tất cả. Cảm xúc của ông Hùng thật sự vỡ òa khi ông đặt chân đến Gruzia, nơi in dấu một thời trai trẻ. Lần tưởng về những kí ức xưa cũ, ông Hùng tâm sự : “Đã hơn 4 tháng tôi xa Hà Nội, để thực hiện ước mơ được đi xe máy đến một số nước ở Châu Á và Châu Âu với mong ước trở lại nơi tôi đã học tập thời Xô viết tại Gruzia gần 50 năm về trước. Tôi đã được trở về trường với tất cả lòng mong đợi, nếp cũ trường xưa vẫn còn, thiên nhiên vẫn đẹp đến nao lòng hệt như thời tôi còn đó nhưng thày cô và bạn bè đã thiếu đi chút ít .

Hàng tùng bách năm xưa nơi ông đứng gửi thư năm nào chỉ cao hơn cái đầu người, thế mà giờ đây đã trở thành những cây cụ thụ lớn "Tôi đỗ xe trước cổng trường, cởi áo giáp, chạy ra bãi cỏ, nằm xuống. Tôi chạy vào rừng, ôm gốc dâu ngày xưa từng hái ăn, lòng nghĩ: 'Ai dám đánh đổi để có được hạnh phúc này'", án mắt ông lấp lánh, cảm xúc bồi hồi.

Kia là mái trường cũ, "Bậc thềm này, thời trai trẻ tôi cùng tụi bạn chiều chiều ra ngóng nắng, xem tuyết tan, ngắm các nữ sinh qua đường. Hình ảnh sống động và mùi ký túc xá đặc trưng cùng lúc dội về khiến tôi thấy ngộp thở…"
Rời Gruzia, ông Trần Lê Hùng tiếp tục đi qua châu Âu, quay trở lại Nga. Tại Vacsava, ông tìm đến gặp Mai, bạn học cũ của cả hai vợ chồng. Lúc ấy đã khuya, ngoài trời nhiệt độ lạnh dưới -1 độ , lại chạy xe máy hơn 350 km mà chưa có gì nỏ vào bụng, nhưng nhờ sự đón tiếp nồng hậu của cô bạn, khiến lòng ông được sưởi ấm. Cảm động trước tấm chân tình của bạn, ông thuật lại: “Tấm lòng người bạn thật ấm cúng. Khi tôi đến nơi trời đã tối khuya. Khi gặp bạn, sau câu chào: “Hùng đấy à” là câu “Để tôi làm cho Hùng bát phở “. Lúc đó tôi đang lạnh và đói (Chạy xe máy dưới nhiệt độ-1; đi hơn 350 km chưa ăn gì, chỉ uống cốc trà nóng lúc mua xăng). Hương vị của bát phở đã đưa tôi về Hà Nội. Tôi mỉm cười và nhận ra rằng tôi đang ở Vasava trong quán phở Mai Hiên của bạn tôi.”.

Ông nghẹn ngào nói thêm, hơn 4 tháng hành trình, thưởng thức bao nhiêu món ăn các dân tộc, đến tử nhiều vùng miền khác nhau trên đường. Nhưng chỉ khi được thưởng thức phở Hà Nội của bạn làm tại Vacsava, ông mới thấy câu hát: “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”.
Rời Vacsava, thủ đô nước Nga, ông Hùng lại lên đường đi qua Trung QuỐc để về Việt Nam. Quãng đường lúc trở về hơn 10.000 km phải đi trong tiết trời âm độ thực sự là thử thách. Đến tối ngày 19/12, ngưởi và xe đã đỗ xịch trước cửa nhà trong sự ngạc nhiên, vui mừng của các thành viên trong gja đình. Bước vào nhà, ông tới gần chiếc xe Honda 67, vỗ vào nó sau nửa năm xa cách: "Tao đã về rồi. Đệ tử của mày (chiếc xe mới) đã làm tròn nhiệm vụ".
“Kỉ vật” lớn lao mà ông mang về đó là những mảng bùn đất bám dày trên xe, mấy đốt xích bị đứt, vài con ốc và một quả thông nhặt dưới gốc cây trường cũ mà năm xưa ông hay chơi. Giờ đây nó nằm trong tủ kính, để mỗi ngày đi qua ông sẽ thấy.
Xem thêm: Ngỡ ngàng với đám tang thời 4.0: Chi 35 triệu để tẩm liệm bằng vải từ nấm tốt cho môi trường
Minh Tú (t/h)
Nguồn ảnh: FB Lệ Hằng/Lê Hoàng Sơn







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu