Kỷ Niệm 101 Năm Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam

NSND Trà Giang: Chưa từng nhận mình là minh tinh, tiết lộ lý do không đóng phim trong suốt 30 năm

“Ngày xưa, chúng tôi làm việc cẩn thận lắm. Khi nhận vai diễn nào là phải nghiên cứu cả lý lịch của nhân vật”, NSND Trà Giang chia sẻ. Bà cũng tiết lộ lý do ngừng đóng phim trong suốt 30 năm.

NSND Trà Giang thuộc thế hệ diễn viên đầu tiên của nền điện ảnh Cách mạng Việt Nam. Tên tuổi của Trà Giang gắn liền với hàng loạt bộ phim kinh điển như: Vĩ tuyến 17 ngày và đêm, Ngày lễ thánh, Em bé Hà Nội, Chị Tư Hậu,…

Chưa bao giờ nhận mình là minh tinh điện ảnh

NSND Trà Giang ghi dấu ấn với khán giả qua nhiều tác phẩm kinh điển

Mặc dù có một sự nghiệp sáng chói, từng có thời điểm được truyền thông nước ngoài gọi là “huyền thoại điện ảnh Việt Nam”, nhưng NSND Trà Giang chưa bao giờ tự nhận mình là minh tinh.

Trong một lần chia sẻ với VTC, NSND Trà Giang kể: “Ở thời điểm tôi nhận giải Nữ diễn viên xuất sắc nhất tại Liên hoan Phim Quốc tế Moskva năm 1973, có nhà báo viết bài về tôi và gọi tôi là minh tinh. Trong một lần gặp mặt, tôi nói: "Anh chữa giúp em đi chứ gọi em là minh tinh, em ngại lắm".

Lý giải về điều này, Trà Giang cho biết ngay từ ngày đầu tiên đến với nghề diễn, bà đã được các thầy cô dạy dỗ rất kỹ lưỡng. “Các thầy cô luôn nói rằng, diễn xuất là công việc đặc thù, nhưng diễn viên cũng giống như những người lao động khác, phải bỏ sức lao động, phải làm việc nghiêm túc thì mới có được thành quả.

Tôi nghĩ từ “minh tinh” hợp với các diễn viên phương Tây hơn. Còn với tôi, xin hãy cứ gọi tôi là diễn viên Trà Giang. Chỉ cần được gọi thế thôi, tôi đã cảm thấy rất hạnh phúc”, nữ diễn viên gạo cội nói.

Từng đảm nhận vai chính trong rất nhiều bộ phim, trong đó có những tác phẩm kinh điển của điện ảnh Việt, NSND Trà Giang cho biết điều khó khăn nhất của nghề diễn là làm sao sống được trong nhân vật. Để làm được điều đó, diễn viên phải có sự hiểu biết, hiểu biết thì mới có thể sáng tạo.

“Ngày xưa, chúng tôi làm việc cẩn thận lắm. Khi nhận vai diễn nào là phải nghiên cứu cả lý lịch của nhân vật. Sau khi đọc kịch bản, phải hình dung được nhân vật này là người thế nào, gia đình họ ra sao, họ yêu ai, gia đình người yêu thế sao, bối cảnh xã hội lúc đó có gì đặc biệt. Diễn viên phải hiểu về nhân vật, hiểu nội dung câu chuyện sâu hơn cả những từ ngữ trong kịch bản.

Có nghiên cứu kỹ như thế thì mỗi khi cất lời thoại, diễn viên mới diễn đạt được cái ý ngầm mà nhân vật gửi gắm trong đó, chứ không chỉ đọc những câu chữ trơn tuột, NSND Trà Giang chia sẻ.

Nữ nghệ sĩ kể lại kỷ niệm khi đóng phim “Lửa rừng”, dàn diễn viên ngày ấy là Ngọc Lan, Trịnh Thịnh, Trần Phương phải đi thực tế ở miền tây Nghệ An để có trải nghiệm chân thực nhất cho nhân vật của mình.

“Lúc đó, Mỹ bắt đầu ném bom miền Bắc. Chúng tôi vào Nghệ An bằng tàu hỏa vào buổi tối, sau đó lại mất thêm hai ngày leo núi, lội suối mới tới được ngôi làng nơi câu chuyện trong phim diễn ra.

Chúng tôi phải tới tận nơi, sống với người dân ở đó một thời gian để hiểu được không gian sống của nhân vật, hiểu được cuộc sống của người dân tộc, cách phụ nữ ở đó yêu chồng thế nào, thậm chí ngay cả cách họ ngồi bên bếp lửa ra sao, rồi mối quan hệ của họ với những người lính biên phòng…

Phải hiểu được những điều đó, chúng tôi mới có thể hóa thân trọn vẹn vào nhân vật, mới khiến khán giả tin vào câu chuyện chúng tôi đang kể”, NSND Trà Giang chầm chậm nhớ lại những ký ức làm phim ngày trước.

Tình yêu nghề cháy bỏng đã khiến những nghệ sĩ thời bấy giờ không quản ngại khó khăn, vất vả, không nề hà, miễn sao có được nhiều trải nghiệm để hiểu nhân vật hơn, thể hiện nhân vật một cách tốt nhất.

30 năm chờ đợi những vai diễn ưng ý

Chia sẻ về lý do không đóng phim trong suốt 30 năm qua, NSND Trà Giang cho biết bà dừng lại để chờ đợi những vai diễn thực sự ưng ý.

“Trong sự nghiệp của mình, tôi đã đóng nhiều phim, có vai thành công, có vai không nhưng đó đều là những vai tôi cảm thấy yêu, thấy muốn thể hiện. Khi tôi rời xa màn ảnh, cũng có hai luồng ý kiến. Có người luyến tiếc khi tôi dừng lại ở thời điểm vẫn còn sung sức, vẫn còn đam mê, vẫn còn nhiệt huyết và vẫn nhận được nhiều lời mời từ các đạo diễn, được khán giả yêu quý. Nhưng cũng có người cho rằng, tôi dừng lại ở thời điểm đó là hợp lý.

Còn với riêng tôi, tôi nghĩ mình dừng lại để chờ đợi những vai diễn thực sự ưng ý là đúng, dù thời gian chờ đợi của tôi đã hơn 30 năm và giờ bước sang tuổi 80, tôi gần như không còn cơ hội tìm được vai diễn khiến mình cảm thấy yêu, thấy muốn hóa thân nữa”, nữ diễn viên gạo cội tâm sự. 

Niềm đam mê đặc biệt với hội họa

Sau khi ngừng đóng phim, NSND Trà Giang dành nhiều thời gian để chăm sóc gia đình. Trong quãng thời gian đó, bà phát hiện ra mình có niềm đam mê với hội họa. Sau khi chồng bà - Giáo sư - Tiến sĩ âm nhạc Nguyễn Bích Ngọc qua đời, hội họa là chỗ dựa tinh thần to lớn cho bà vào thời điểm ấy.

Gia đình nhỏ của NSND Trà Giang và GS.TS âm nhạc Nguyễn Bích Ngọc

“Tôi mới đi học vẽ được 3 - 4 tháng thì chồng lâm bệnh và ra đi. Thời gian sau đó, tôi miệt mài vẽ. Tôi cảm ơn ông trời cho tôi niềm đam mê mới vào đúng thời điểm tôi chênh vênh nhất. Tôi rất thích vẽ, thậm chí trong giấc mơ cũng thấy màu sắc, khung hình, hệt như khi còn đóng phim, tôi hay mơ thấy các cảnh quay hay giật mình thức giấc vì mơ thấy mình quên thoại”, NSND Trà Giang chia sẻ.

Dù rất đam mê hội họa, có các tác phẩm được chú ý và có cả triển lãm tranh nhưng NSND Trà Giang không nhận mình là họa sĩ. Bà nói mình chỉ là một diễn viên biết vẽ chứ không phải họa sĩ.


“Tôi không có sáng tạo gì ghê gớm trong hội họa. Tôi chỉ vẽ lại những cái mình thấy. Thấy bông hoa đẹp thì tôi vẽ, đi đâu chơi thấy cảnh đẹp tôi cũng tranh thủ chụp lại, rồi về nhà vẽ thành bức tranh của riêng mình”, bà cho biết.

Hơn 20 năm qua, NSND Trà Giang đã vẽ nhiều tranh phong cảnh và hoa cỏ. Đặc biệt, bà chỉ vẽ những bông hoa đang độ rực rỡ chứ không  vẽ những bông hoa đang tàn úa. Hội họa đối với bà như một sự cứu rỗi sau sự ra đi của chồng.

Ở tuổi 80, NSND Trà Giang vẫn dành một tình yêu đặc biệt của điện ảnh và niềm đam mê hội họa như một thú vui của tuổi xế chiều.