Lần đầu tiên Nhã Hân gọi một ly cà phê đen không đường không đá khiến cô bạn thân vô cùng ngạc nhiên. Không để cho bạn lên tiếng, Hân phủ đầu bằng câu nói đầy chua xót “cuộc đời tao mặn đắng hơn nhiều, vị đắng cà phê có sá gì cơ chứ”. Câu nói đầy ẩn ý chứa đựng tận cùng nỗi khổ đau mà người phụ nữ ngoài 30 đang hứng chịu sau hai cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Lần đầu bị... cắm sừng
Sau nhiều lần hẹn, cuối cùng hôm nay Bảo Thanh và Nhã Hân cũng có dịp gặp nhau để hàn huyên. Không gian lúc này quả đúng như câu thơ trong Truyện Kiều của Nguyễn Du “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Quán cà phê ven sông hôm nay tĩnh lặng đến nao lòng, nhìn Nhã Hân lúc này dù chỉ từ phía sau cũng toát lên sự buồn bã, cô đơn, đau khổ chồng lấn lên nhau. Đây là lần đầu tiên Thanh nhìn thấy Nhã Hân gọi một ly cà phê đen không đường không đá. Thấy Bảo Thanh ngạc nhiên, Hân gỡ kính cận đặt xuống bàn và nói: “Cuộc đời tao mặn đắng hơn nhiều, vị cà phê có sá gì cơ chứ”. Câu nói ẩn chứa tận cùng khổ đau của Hân khiến Thanh chẳng nói lên lời.
Hóa ra, cuộc đời này hạnh phúc là thứ quá xa xỉ, có lại hóa ra không, tưởng mãi mãi nhưng chỉ tồn tại bằng một dấu hỏi chấm. Với Thanh, Hân đã từng là sự ngưỡng mộ, là ao ước. Trong đám bạn cấp 3, Hân là đứa xuất sắc nhất. Hân thi đại học và đậu ngay năm đầu tiên. Vì vậy, khi Hân là một giảng viên đại học thì Thanh vẫn đang loay hoay trầy trật tìm kiếm công việc. Khi Hân ngây ngất hạnh phúc với chồng con thì Thanh vẫn nằm trong hội “những người độc thân vui vẻ”... Mặc dù là bạn trung học nhưng điểm xuất phát của Bảo Thanh lúc nào cũng chậm hơn Nhã Hân đến vài nhịp.

Hân như chết lặng khi phát hiện chồng ngoại tình
Ở tuổi 34, Hân có công việc ổn định, chồng con đề huề, đó là điều vạn người mong ước, trong đó bao gồm cả Bảo Thanh. Ấy vậy nhưng hạnh phúc bà Nhã Hân đặt hết cả cuộc đời lại giống nhưng bong bóng sau cơn mưa. Vào một ngày cuối thu, cô phát hiện chồng có người khác và người đó không phải ai xa lạ chính là bạn đại học của Hân. Nhớ lại cái ngày đó, cô không tin vào mắt mình, chồng cô đang ôm ấp, hôn hít người phụ nữ khác. Nước mắt Hân rơi lã chã, cô đổ rụp người xuống ghế cuộn mình lại như con nhím nhưng không có khả năng xù lông.
Hân quyết định “khai tử” cuộc hôn nhân đầu tiên. Khi ra tòa, Hân được quyền nuôi con trai 4 tuổi. Khi ly hôn, Hân mới có thời gian suy nghĩ về người đàn ông từng là của mình. Hóa ra, Lâm Tường (chồng cũ của Hân) cưới cô chỉ vì tưởng sẽ có nhà cao cửa rộng để ở, có hồi môn kếch xù mà ba mẹ vợ cho. Khi lấy nhau về, nhà vợ không đáp ứng thì hắn tính toán con đường khác, đó là cưa cẩm con cái sếp. Hắn chẳng quan tâm đến đứa con thơ mà nay lập tức buông tay hân.
Thêm một lần đau
Hân ngẩng đầu nhìn Thanh nói: “Tao đã từng van nài, níu kéo chút lương tâm cuối cùng của tình phụ tử để con có gia đình hoàn chỉnh nhưng vô ích. Hắn ta vẫn buông tay tao để đi theo tiếng gọi tình tiền ngoài kia. Cho đến giờ, khi nghĩ đến hình ảnh người phụ nữ đứng đợi anh ta trước cổng tòa, lòng tao vẫn đau nhói. Sau lần ấy, trái tim tao khéo lại. Nếu không vì con trai có lẽ tao đã chết quách từ lâu rồi”.
Thế nhưng, 4 năm sau, cánh cửa tình yêu hé mở. Hân kết hôn với Tuấn - người đàn ông đến với Hân cũng cùng... hoàn cảnh. Tuấn có vợ nhưng không có con, nghĩa là vợ Tuấn chấp nhận ly hôn để anh có đứa con nhưng tình yêu của họ chưa cạn. Nghịch lý tréo ngeo khiến hai người yêu nhau nguyện hy sinh hạnh phúc vì nhau. Tuấn đến với Hân với lời hứa sẽ chấp nhận coi con Hân như con đẻ của mình.
Nhưng ngay từ đầu, người thân của Hân đã nhận ra rằng Tuấn không thực lòng thương con Hân. Sau này Hân cũng nhận ra nhưng nghĩ rằng do Tuấn chưa quen nên thế. Chính Hân cũng không ngờ được đó là bản chất ích kỷ của Tuấn. Khi Hân sinh cho Tuấn một đứa con gái thì bản tính ấy bộc lộ rõ hơn. Tuấn đi làm ăn bên Lào nhưng mỗi tháng chỉ gửi cao nhất là 2 triệu đồng về cho Hân mua bỉm sữa cho con. Tuấn sợ gửi nhiều hơn Hân sẽ lấy tiền ấy lo cho cậu con trai lớn. Rồi lâu dần, Tuấn chẳng thèm gửi tiền về nữa. Để có tiền lo cho con, Hân lao vào dạy thêm, kèm học sinh theo giờ.

Với Hân, mỗi lần đổ vỡ là một lần đau
Dù Hân cố gắng thế nào đi nữa thì cuộc hôn nhân thứ hai vẫn cứ đổ vỡ và kịch bản lại y như lần đầu. Hân còn nhớ, có lần Tuấn về nhà chỉ vỏn vẹn 2 ngày rồi xách balo đi với lý do bận việc. Ngày Tuấn đi vội vã đã cầm nhầm điện thoại của Hân. Khi phát hiện, Hân gọi nhưng Tuấn không nghe. Khi gọi đến cuộc thứ 5 thì đầu dây bên kia bắt máy với giọng đàn bà. Nếu tính thời gian thì lúc đó Tuấn đang trên xe nhưng nghe vẻ không gian bên kia rất tĩnh lặng. “Chị là ai sao cầm máy chồng tôi...”, không trả lời Nhã Hân người phụ nữ bên kia vội vàng tắt máy. Vậy là lần nữa người đàn ông của cô đã cùng với người phụ nữ khác hưởng lạc, phụ bạc cô.
Hân đâm đơn ly hôn. Tại tòa, Tuấn mặc cả từng đồng cấp dưỡng cho con, từ 500.000 đồng đến 1.000.000 đồng. Tuấn khiến chủ tọa và cả phòng xử ngao ngán. Đã là người làm cha, dùng hạnh phúc tan vỡ thì cũng cố dành những điều tốt nhất cho con. Đằng này, Tuấn nâng lên đặt xuống, tiếc rẻ từng đồng một...
Ly dị được 8 tháng thì đâu có 2 tháng Tuấn gửi tiền về nuôi con còn lại im luôn không một lời nhắn nhủ. Có lần Hân nhắc thì bị Tuấn chì chiết, bới móc nỗi đau khiến cô uất nghẹn. Những lời Tuấn nói chẳng khác nào muối mặn xát vào vết thương cũ chồng vết thương mới của Hân.
Kể đến đây, Nhã Hân ngẩng đầu nhìn Bảo Thanh nói chắc nịch “hôm nay là ngày của tao, mày chỉ cần ngồi nghe không cần nói bất cứ điều gì hết”. Quả thực lúc ấy Thanh cũng không thể nói được câu gì, bởi cô sợ lời mình nói ra sẽ chạm vào nỗi đau của bạn. Hai lần đổ vỡ hôn nhân với ngàn nỗi đau chồng lấn, để được “bình thường” như lúc này thật không phải điều dễ dàng. Chỉ hy vọng, đi qua hai lần “giông bão”, Hân sẽ buông bỏ được nỗi buồn để đón nhận niềm vui từ hai đứa con, từ người thân và cuộc sống đầy màu sắc này!
[presscloud]https://media.baosuckhoecongdong.vn/mediav2/upload/video/2020/03/21/noi-dau-dai-dang-cua-nguoi-dan-ba-hai-lan-di-qua-giong-bao_21032020113511.mp4[/presscloud]
Tiến sĩ tâm lý dr perper: Hôn nhân tan vỡ, chồng ngoại tình do ai
Nga Đỗ (t/h)







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu