Cảnh sát “tóm” được Harvey Glatman sau khi hắn để Lorraine Vigil trốn thoát. Tại sở cảnh sát Harvey bình thản thừa nhận tội lỗi và bắt đầu khoe khoang về kho tàng cả trăm tấm hình những nạn nhân nữ từng bị hắn xâm hại. Đặc biệt là hình ảnh cuối cùng của 3 nạn nhân bị hắn bắt cóc và giết chết một cách vô cùng man rợ. Hắn thuật lại hành trình tội ác của mình bắt đầu từ cái tên Johnny Glenn, một nhiếp ảnh gia có tiếng...
Bắt đầu “săn mồi”
“Con mồi” đầu tiên mà Harvey Johnny Glenn nhắm đến chính là nữ người mẫu 19 tuổi đầy quyến rũ - Judy Ann Dull. Thời điểm gặp gỡ Harvey, Judy vừa trải qua một khoảng thời gian rất khó khăn trong cuộc đời. Cô và chồng cũ đưa nhau ra tòa giành giật quyền nuôi dưỡng cô con gái mới 14 tháng tuổi. Để thắng kiện Judy phải đổ rất nhiều tiền vào đó. Mà thực tế, khi cô dành nhiều thời gian cho kiện tụng thì sẽ không có thời gian để đi diễn và đồng nghĩa với việc kinh tế của cô gặp khó khăn.
Nắm “thóp” được những khó khăn của Judy, Harvey xin được số của Judy thông qua công ty quản lý người mẫu. Ngày 1/8/1957, Harvey gọi cho Judy đặt vấn đề rằng, hắn cảm thấy phong cách của cô rất phù hợp để làm người mẫu cho cuốn bìa tiểu thuyết mà hắn phụ trách. Sau khi cần trọng nghe thật kỹ giọng nói và chia sẻ của đối phương, Judy cảm thấy đây là một công việc tốt, hơn nữa vị nhiếp ảnh gia còn đồng ý sẽ thực hiện buổi chụp hình ở chính căn hộ của cô nên cô đã đồng ý luôn. Trước khi cúp máy, Harvey không quên hẹn Judy 14h chiều hôm đó sẽ thực hiện bộ ảnh nghệ thuật và nói rằng Judy “hãy mặc váy với một chiếc áo bó”. Đúng hẹn, Harvey có mặt trước cửa căn hộ của Judy ở Sweetzer Avenue.
Song khi vừa chuẩn bị xong “đồ nghề”, hắn lại đưa ra yêu sách. Harvey nói rằng, căn hộ của Judy quá tối, nó không thể tạo nên một hình đẹp được. Harvey đặt vấn đề rằng, cần chuyển đến studio của hắn để chụp, vì ở đó điều kiện ánh sáng tốt hơn và trông Judy sẽ đẹp hơn rất nhiều. Nghe nhiếp ảnh gia nói có lý, Judy đã quên luôn việc phải thận trọng với người lạ, ngay lập tức cô lên xe tới studio của Harvey. Studio của Harvey thực chất là căn hộ của hắn. Nơi đây chứa đựng hàng nghìn thứ biến thái. Và Judy có thể sắp bị lên “thớt”.
Đến nơi, Harvey nói với Judy rằng, mỗi bức ảnh là một phần của câu chuyện nên hắn phải tạo ra những bức ảnh minh họa ấn tượng bằng cách trói cô lại. Nghe đến đây, Judy có vẻ suy nghĩ về nội dung chụp hình của vị nhiếp ảnh gia này. Cô cảm thấy, đây là buổi chụp hình lạ lẫm nhất mà cô từng biết. Tuy nhiên, với mức thù lao hậu hĩnh, cô lại tặc lưỡi đồng ý. Judy ngoan ngoãn để gã sát nhân trói mình lại. Không chỉ bị trói, nữ người mẫu xinh đẹp còn bị bịt miệng. Và cuối cùng, vị nhiếp ảnh gia từ từ rút khẩu súng đã thủ sẵn trong người ra dí vào đầu cô mẫu trẻ. Lúc này, Judy mới biết rõ bộ mặt thật của vị nhiếp ảnh gia. Nhưng tất cả đã quá muộn!
![Những bữa tiệc “hoan lạc” trên cơ thể người mẫu trẻ của tên sát nhân bệnh hoạn [Kỳ 2] Những bữa tiệc “hoan lạc” trên cơ thể người mẫu trẻ của tên sát nhân bệnh hoạn [Kỳ 2]](https://media.baosuckhoecongdong.vn/mediav2/files/2019/tin_thoi_su/nhung-bua-tiec-hoan-lac-tren-co-the-nguoi-mau-tre-cua-ten-sat-nhan-benh-hoan-ky-2.jpg)
Nạn nhân thứ nhất - Judy Ann Dull là một người mẫu quyến rũ
Khi cầm chắc hung khí trong tay, Harvy cởi trói cho nạn nhân và bắt cô phải cởi hết quần áo ra. Harvey còn bắt nạn nhân phải tạo đủ mọi dáng cho hắn chụp ảnh. Thu thập đủ ảnh làm “tư liệu”, Harvey bắt đầu lôi Judy vào trong phòng ngủ và liên tục cưỡng bức nạn nhân. Vừa cưỡng bức, Harvey vừa hứa sẽ trả tự do cho cô nếu cô làm hắn thỏa mãn. Nhưng Harey không có ý định đưa cô đi bất cứ nơi nào ngoại trừ sa mạc. Không hiểu thay đổi tâm tính ra sao, hoảng 22h30 ngày 1/8/1976 sẽ để Judy được tự do những sẽ đuổi cô ra khỏi thị trấn để tự tìm đường về nhà. Judy bị buộc cổ tay, tống lên xe di chuyển về hía nam đến San Bernardino rồi Mission Road. Khi cách Los Angeles khoảng 160km, Harvey mới dừng xe. Judy nhận ra cả hai đang ở sa mạc Mojave.
Khi kéo Judy ra khỏi xe, Harvey hành động như thể giải phóng cho cô. Judy thở phào nhẹ nhõm vì sắp thoát khỏi gã biến thái bệnh hoạn này. Nhưng rồi lợi dụng lúc nữ người mẫu không để ý, Harvey dùng sợi dây quấn một vòng quanh cổ, bắt cô phải quỳ xuống rồi buộc sợi dây dài đến 1,5m quanh mắt cá chân của nạn nhân. Cuối cùng, hắn ra sức kéo cho đến khi cô người mẫu đáng thương hết sức để giãy giụa và chết. Để ghi nhớ cái khoảnh khắc ‘tuyệt hảo” này, Harvey quyết định chụp thêm vài bức ảnh. Ánh đèn flash lóe lên, hàng chục bức ảnh man rợ được ra đời. Hài lòng với những bức hình của mình, Harvey trở về trong niềm vui tột cùng. Hắn bỏ thi thể nạn nhân ngoài hoang mạc.
Người bạn trai triển vọng
Những ngày sau đó, Harvey trở về với cuộc sống đời thường. Hắn bắt đầu đi làm, ăn uống, cập nhật tin tức về vụ Judy Ann Dull mất tích. Mỗi lần xem tin tức, Harvey lại cười khểnh và tự nể phục bản thân. Sau 7 tháng đóng vai “công dân mẫu mực”, Harvey nhắm được “con mồi” tiếp theo, đó là Shirley Ann Bridgeford. Shirley cũng là người mẫu 24 tuổi. Thời điểm đó, Shirley vừa mới ly hôn chồng và có 2 con nhỏ. Shirley cũng cần tiền và cần một tình yêu mới. Shirley tham gia vào câu lạc bộ “những trái tim cô đơn”. Trong câu lạc bộ này, Harvey đổi tên thành George Williams. Với với hàng trăm thành viên nữa khác, Shirley đến đây với mong muốn tìm được người đàn ông phù hợp với mình.
Bữa tiệc gặp gỡ đầu tiên diễn ra vào ngày 7/3/1958. Mặc dù là người mẫu trẻ xinh đẹp nhưng Shirley không phải người kén chọn, vì thế khi George Williams chủ động đến mời cô khiêu vũ, buông những lời mật ngọt, cô đã chấp nhận. Dù vậy, George vẫn chưa đủ sức cuốn hút cô. Với Shirley, George là người đàn ông có đôi tai khá to, cơ thể có mùi không mấy dễ chịu nhưng cô chấp nhận George vì anh ta giúp cô không phải nến trải sựu cô đơn vào mỗi tối thứ 7.
Với vai diễn người đàn ông tên George Williams, Harvey xuất hiện trước của nhà nữ người mẫu nằm trên đường Tuxford, Sun Valley vào lúc 19h45 tối thứ 7. Harvey cảm thấy hơi bất ngờ vì lúc này trong nhà Shirley rất nhiều người thân của cô. Tuy nhiên, hắn vẫn đủ bình tĩnh để đóng vai một người bạn trai đẩy triển vọng của cô. Hắn thể hiện mình hơn hẳn chồng cũ của Shirley cả về học thức lẫn cách giao tiếp. Trước khị kết thúc buổi gặp gỡ tại nhà bạn gái, Harvey không quên thể hiện phép lịch bằng câu nói: “Rất vui được gặp tất cả mọi người”. Đồng thời, Harvey cũng xin phép gia đình cho đưa bạn gái đến buổi khiêu vũ tối thứ 7 theo đúng lịch trình của câu lạc bộ.
![Những bữa tiệc “hoan lạc” trên cơ thể người mẫu trẻ của tên sát nhân bệnh hoạn [Kỳ 2] Những bữa tiệc “hoan lạc” trên cơ thể người mẫu trẻ của tên sát nhân bệnh hoạn [Kỳ 2]](https://media.baosuckhoecongdong.vn/mediav2/files/2019/tin_thoi_su/nhung-bua-tiec-hoan-lac-tren-co-the-nguoi-mau-tre-cua-ten-sat-nhan-benh-hoan-ky-2-1.jpg)
Cái chết đang chờ Shirley Ann Bridgeford
Trên đường đi tới phòng khiêu vũ bỗng Harvey quay sang nói với Shirley rằng “em có cảm thấy phiền nếu kế hoạch bị thay đổi một chút?”. Lý do hắn đưa ra là đang bị đau đầu và muốn lái xe chạy lòng vòng đi dạo rồi kiếm một quán ăn lãng mạn nào đó để ăn tốt sẽ tốt hợn là đến phòng khiêu vũ đầy ồn ào. Shirley cho rằng, đây là một ý kiến hay và đồng ý luôn.
Chiếc xe của Harvey đảo chiều phóng về phía nam và dừng lại khi tới thành phố Oceanside. Harvey quả thực đã dẫn bạn gái vào một nhà hàng sang trọng và lãng mạn dành cho các cặp tình nhân để ăn tối. Hai người có một bữa ăn vui vẻ tại đây. Sau đó, cả hai tiếp tục hành trình đi dạo lòng vòng để “chữa bệnh đau đầu” của Harvey.
Sau này tại phòng xét hỏi, Harvey khai rằng, thời điểm đó hắn không hề có ý định sát hại Shirley Ann Bridgeford. Bởi dường như hắn có một chút tình cảm với cô người mẫu này. Harvey miêu tả Shirley rất đẹp và cô là một “kiểu người khác” so với nạn nhân Judy Dull mà hắn đã sát hại trước đó. Shirley là một người mẫu trẻ kín đáo, cô không thích “khoe thân” mỗi khi ra ngoài đường, cô cũng không phải loại con gái đam mê những cuộc nhậu nhẹt bù khú. Tuy nhiên, những ưu điểm mà Sharley có được vẫn chưa đủ lớn để giúp cô thoát khỏi “lưỡi hái” của Harvey.
Suy nghĩ một hồi, Harvey quyết định bẻ lái điều khiển xe đến thẳng khu vực chân đồi gần Công viên quốc gia Sa mạc Anza-Borrego thì dừng lại. Shirley tỏ ra đầy thắc trước hành trình “lạ” của bạn trai. Cô quay sang định hỏi lý do tại sao lại di chuyển đến đây mà không phải là những địa điểm như Harvey đã nói lúc trước. Tuy nhiên, cô gái trẻ chưa kịp thốt lên lời đã bị Harvey chặn họng. Hắn rút khẩu súng thủ sẵn trong người ra dí vào giữa ngực Shirley và hét lên: “Hãy cởi quần áo ra!”. Lúc này, mặt Shirley tái xanh lại cắt không nổi một giọt máu, ánh mắt cô chuyển sang sợ hãi. Shirley dường như đã nhận ra bộ mặt thật của gã bạn trai mới quen, nhưng tất cả đã quá muộn. Cô chính là “con mồi” thứ hai của gã sát nhân bệnh hoạn… (Còn tiếp)
Thu Nga (t/h)







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu