Hôm nay ngày 20/10, ngày phụ nữ Việt Nam, là ngày mà phụ nữ được tôn vinh. Có thể nói, trong ngày này mọi người con của đất Việt luôn muốn ở bên dành cho mẹ thân yêu những lời chúc, kèm những món quà thể hiện tình yêu thương, trân quý nhất. Thế nhưng đâu phải ai cũng có được may mắn đó.
Anh Hà Văn Vương (sinh năm 1987, Điền Trung, Bá Thước, Thanh Hóa) mang trong mình căn bệnh tan máu bẩm sinh, cuộc sống của anh gắn với những cây kim truyền và bệnh viện. Giờ đây anh phải một mình vừa bươn chải, mưu sinh ở Hà Nội vừa định kỳ hàng tuần đến truyền máu tại Viện Huyết học và Truyến máu Trung ương.

Chân dung anh Hà Văn Vương
Nhân ngày 20/10 khi mọi người đều chung vui, chúc mừng người thân của mình thì anh Vương lại không thể ở bên mẹ, người phụ nữ tần tảo quan trọng nhất của cuộc đời anh. Để vơi đi nỗi nhớ thương, anh Vương đã viết đôi dòng chia sẻ để thể hiện tình cảm vô cùng hiếu kính của mình dành cho người mẹ lam lũ ở quê nhà.
Những ngày không phải vào viện, anh Vương lại đi chạy xe ôm để có tiền trang trải cuộc sống. Tan làm, ngồi một mình giữa căn phòng trọ, anh thao thức nhớ về gia đình, nhớ về mẹ.
Trong bức thư gửi mẹ nhân Ngày Phụ nữ, anh Vương - một bệnh nhân tan máu bẩm sinh thể nặng viết:
“Hình hài con khi còn là cát bụi, lớn lên dần qua tim mẹ bao dung.
Ở nơi đây con chỉ có 1 mình, cái thời tiết lành lạnh của Hà Nội khiến con cảm thấy nhớ mẹ nhiều hơn và biết bao nhiêu kỉ niệm ngày bé ùa về trong con, làm con muốn quay trở về ngay với mẹ. Thế nhưng, chưa bao giờ đứng trước mặt mẹ mà con dám bày tỏ tình cảm của mình, cũng chưa bao giờ mẹ nhận được từ con 1 lời chúc hay 1 bông hoa vào những ngày dành cho mẹ. Mẹ có buồn về con nhiều lắm không ạ?
Mấy hôm nay con thấy mình khó chịu trong người. Con biết căn bệnh tan máu bẩm sinh của con mỗi ngày một nặng, sức khỏe mỗi ngày một yếu đi. Con đã không thể đếm nổi số bịch máu đã được truyền. Mẹ ơi... nếu lỡ may con mất trước mẹ, làm sao mẹ chịu được đây? Con chưa làm được gì được cho mẹ, cho gia đình, cho những người con thương.
Nhưng có ai biết được, người ra đi cũng đau khi biết mình sẽ phải từ bỏ tất cả, những gương mặt thân thương mà biết rằng mình không bao giờ được gặp nữa, đau vì biết rằng mình sẽ làm họ đau theo. Có nỗi đau nào hơn là nỗi đau chia xa, xa người thân của mình vĩnh viễn?
Nếu chẳng may con ra đi trước, căn nhà sẽ trống trải hơn. Con sẽ không thể chở mẹ đi chợ mỗi ngày, không thể xoa tay chân cho mẹ mỗi khi mẹ ốm, nhưng con vẫn bên cạnh mẹ hàng ngày, chỉ có điều con không nói ra được, không chạm được vào mẹ mỗi ngày.
Mẹ hay nói với con rằng cái chết chẳng có gì đáng sợ cả, cuộc sống này mới khó khăn. Chúng ta phải sống thế nào cho tốt vì khi chết đi, con người cũng trở về cát bụi mà thôi, còn duyên còn nợ thì còn sống, hết duyên hết nợ thì ra đi. Cho dù đã hết duyên hết nợ với cuộc đời, nhưng con vẫn còn nợ mẹ, nợ những người thân yêu bao điều chưa làm và chưa nói hết…”

Cuộc sống gia đình vốnđã khó khắn, không chỉ mình anh Vương mang căn bệnh đặc biệt mà cả em gái của anh cũng mang trong mình căn bệnh bẩm sinh này. Bởi thế người mẹ tảo tần đã vất vả vì hai anh em rất nhiều. Mẹ là người lo lắng, hy sinh cho anh Vương nhiều nhất.
Nhưng có lẽ, đối với mẹ anh Vương con trai bình an và luôn nỗ lực chiến đấu với bệnh tật, thì đó là món quà quý giá nhất mà người mẹ của anh nhận được, trong ngày đặc biệt này.
Lê Hà (t/h)







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu