Nằm điều trị tại Bệnh viện Chấm thương Chỉnh hình tỉnh Nghệ An, cậu thanh niên ngoài 20 với gương mặt khôi ngô, tuấn tú nằm bất động trên giường. Gia đình và mọi người xung quanh chứng kiến không giấu nổi sự bất lực và tâm trạng buồn rầu nặng nề. Cậu tồn tại trong vô thức, đôi mắt lúc đờ đẫn nhìn vào không trung, lúc nhắm nghiền, giọt nước mắt cứ ứa ra rồi đọng lại nơi khóe mắt.

Cậu thanh niên ngoài 20 tuổi mất khả năng lao động, tương lai mịt mờ
Chiến sinh năm 1995 là trụ cột trong một gia đình mà cả bố và mẹ đều ốm yếu, bệnh tật, sức lao động suy giảm, các em còn chưa trưởng thành. Cậu trai trẻ ngày nào gần như suy sụp hoàn toàn kể từ sau tai nạn lao động bất ngờ xảy tới hồi tháng 8.
Kể về biến cố của gia đình mình, bà Huệ (mẹ của Chiến) giọng lạc đi vì buồn tủi "Cả đời tôi làm ăn lương thiện, chưa làm gì ác với ai, chưa khi nào sống trái lương tâm mà đến cuối đời phải chứng kiến con cái thế này. Nó còn trẻ, còn sức khỏe, còn tương lai, còn phải lập gia đình, cưới vợ sinh con… mà bây giờ… bây giờ nó nằm đó, không đi lại được, không biết ngày mai thế nào. Khổ lắm…"

Bà Huệ (mẹ Chiến) khóc cạn nước mắt vì tội nghiệp cho đứa con
Bà Huệ cho biết, trước kia, con trai bà vào tận miền nam để mưu sinh, lăn lộn công này việc khác kiếm sống, mỗi tháng cũng dành dụm được một khoản tiền gửi về cho bố mẹ chữa bệnh và nuôi các em ăn học. Đến giữa năm vừa rồi, Chiến ra Ninh Bình làm công nhân.
Oái oăm thay, đi làm mới được 1 tuần, tai nạn ập đến với Chiến. Chưa hoàn tất hợp đồng lao động và cũng không có bảo hiểm, gia đình bàng hoàng khi phải gánh chịu cú sốc quá lớn này.
Theo như kể lại, Trong lúc nhận hàn xì, bắn mái tôn cho một xưởng cơ khí thì cậu bị rơi từ nóc nhà xuống với độ cao khoảng 20m, chấn thương nghiêm trọng: tràn dịch màng phổi, dập gan và thận, gãy 6 đốt sống lưng cùng 3 xương sườn, hai tay cũng bị gãy, hai chân chết lâm sàng.

Mọi sinh hoạt hằng ngày của Chiến đều phải có người giúp đỡ
Nghe tin con gặp nạn, bà Huệ và con gái lớn là Tôn Thị Huyền (năm nay 23 tuổi) tức tốc chạy vạy, vay mượn tiền nong ra Bệnh viện đa khoa tỉnh Ninh Bình để gặp con. Tại đây, người chủ cho biết đã chi trả 30 triệu đồng viện phí cho bệnh nhân trong đó có 5 triệu đồng gia đình đóng góp, rồi lặn mất tăm hơi.
Chưa kịp chuyển Chiến ra Bệnh viên Việt Đức để chữa trị tiếp thì bà Huệ lại nhận được tin trong hóa đơn chi trả cho Bệnh viện đa khoa Ninh Bình chỉ thể hiện số tiền đã chi trả chưa tới 5 triệu đồng, chính xác là 4.626.000 đồng.
Tới lúc này, người mẹ bất hạnh chỉ biết ôm con mà khóc, kêu trời than đất, tự trách cuộc đời sao mà quá bạc bẽo, cạn nghĩa cạn tình…
Để có tiền chữa trị cho con, vợ chồng bà Huệ đã phải bán hết của cải của gia đình: ngô khoai, lúa, lạc đến cả con trâu, con lợn cũng bán. Bà Huệ kể, 1 tấn lúa bán được hơn 7 triệu. Có 30 triệu đồng vừa vay chính sách những tưởng để sửa lại cái nhà cho bớt dột nát để thoát nghèo, chưa kịp động tới thì đã phải lo liệu thuốc thang, viện phí.
Căn nhà cũ nát cũng không biết còn trụ lại được bao lâu, vì bà đã mang sổ đỏ ra ngân hàng để thế chấp vay 100 triệu…

Căn nhà cũ kỹ, dột nát 6 thành viên đang sinh sống
Bần cùng, đến cả 5 chỉ vàng con gái lớn suốt mấy năm tích góp gửi cha mẹ làm của hồi môn sau này cưới chồng, bà cũng đứt ruột bán đi. Ngần ấy tiền, vậy mà vẫn chưa đủ… Nhà không còn một thứ gì để bán, gia đình bà Huệ lại phải vay nóng thêm 30 triệu đồng.
Tổng nợ tới nay là 160 triệu, 130 triệu là số tiền phải trả trong 1 năm là, 30 triệu thoát nghèo còn lại kia thì trả trong 5 năm. Trong đó, nợ vay ngân hàng 100 triệu đồng trong 1 năm có lãi suất 9,5%, lãi suất quá hạn hơn 12%.
Ông Ngọ (bố của Chiến) người đờ đẫn đi không dám nghĩ nhiều về tương lai, thương đàn con nhỏ dại đang tuổi ăn học rồi cả cậu con trai bệnh tật.

Ông Chiến thất thần khi nói về hoàn cảnh gia đình mình
Ông bà có 4 người con, trong đó, Huyền theo mẹ tới viện chăm nuôi Chiến, đứa con gái thứ ba tên Lương mới 17 tuổi cũng quyết định ngừng việc học, xuống Vinh kiếm công việc rửa bát, nhặt rau, mỗi tháng kiếm thêm được 2 triệu đồng. Ông Ngọ ở nhà nuôi thêm đàn gà, con lợn, lo cho đứa út mới 7 tuổi được tới trường mỗi ngày.
Huyền (em gái Chiến) rơm rớm kể lại: "Cái Lương vừa rồi nó bảo muốn lấy chồng chị ạ. Nó bảo bố mẹ gả nó đi, rồi lấy tiền mừng chắc cũng được vài chục triệu mà trả nợ".
Mà cha mẹ em bảo, làm vậy khác gì bán con! Anh Chiến con trai, nhưng cha mẹ nói con trai hay con gái cũng là con, không bán đứa này lo đứa kia được. Nghe nó nói vậy, cha mẹ cũng đau lòng lắm".

Cô bé Lương 17 tuổi đã nghĩ tới chuyện lấy chồng để có tiền trả nợ cho gia đình
Nghe xong ai cũng nghẹn lòng, xót xa khi Lương, cô con gái 17 tuổi còn đang dang dở việc học hành, nay đã đau đáu nghĩ về trách nhiệm kiếm tiền và nỗi lo về hoàn cảnh gia đình.
Bác sĩ Tăng Thị Hòa (BV Chấn thương Chỉnh hình Nghệ An) cho biết, bệnh nhân Chiến có khả năng hồi phục, cơ lực ở hai chân đang cải thiện nhưng vẫn phải điều trị lâu dài ở bệnh viện.
Tuy vậy, do thương tích liên quan đến tủy sống, các hoạt động đại tiểu tiện khó khăn nên một người bệnh kéo thêm 2 người chăm, đồng nghĩa với việc trong nhà đã mất đi 3 lao động.
Những con số nợ nần chồng chất là gánh nặng lớn đè lên tâm trí đôi vợ chồng già nghèo khổ. Đời ông bà nghèo khó nhưng cũng chưa bao giờ phải nghĩ tới việc con cái chật vật và phải đối diện với những khoản nợ hàng lên cả trăm triệu đồng như thế. Rồi đây, gia đình biết trông đợi vào điều gì để bước tiếp trong tương lai...







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu