Kỷ Niệm 101 Năm Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam

Mồ côi mẹ, người cha già tần tảo chăm con bị liệt giường: Mình chết thì nó cũng chết theo mà thôi

Mẹ mất từ sớm, sau khi bị tai nạn anh Long nằm liệt một chỗ, mọi sinh hoạt đều phải phụ thuộc vào cha. Cha già, gia đình lại túng quẫn nên vô vàn khó khăn ập đến.

Căn phòng chưa đầy 10m2 hiện là mái ấm của hai bố con anh Long. 8 năm nay anh nằm liệt một chỗ, trận tai nạn kinh hoàng trước kia đã khiến anh thành người tật nguyền, làm gì cũng cần có người hỗ trợ. 

Phòng tối, mùi ẩm thấp và xú uế bốc lên khó chịu, anh cứ nằm đấy thẫn thờ với ánh mắt vô vọng không dám nghĩ tới tương lai. Ngày ngày cuộc sống chỉ quanh quẩn bên 4 bức tường, anh mệt mỏi khắc khổ, đôi khi tuyệt vọng anh lại lặng người nước mắt cứ thế lăn dài trên má rồi chảy xuống ngực, xuống chân.

Người đàn ông bất lực khi mình không thể giúp được cha

Trước kia làm nghề sửa ô tô có thể kiếm tiền tốt tuy nhiên do bất cẩn mà chiếc cầu nâng nặng trịch đã đè lên lưng làm anh xuất hiện đa chấn thương và chẩn đoán khả năng cao sẽ bị liệt.

Thiếu đi tình cảm của mẹ giờ lại bị tật, người cha già yếu lại nghèo kiết xác thương con vô bờ. Khi hay tin ông chạy vạy vay mượn khắp nơi được 200 triệu vừa đủ chi phí phẫu thuật cho con, cứu con khỏi 'thần chết' nhưng buồn thay anh Long sẽ không bao giờ có thể trở thành người bình thường như xưa.

Trải qua nhiều lần phẫu thuật nhưng bệnh tình lại càng gian nan vì anh mất đi khả năng vận động, không thể di chuyển nên vết thương ngày một loét nặng ra, thường xuyên chảy rỉ gây đau đớn nhói người.

Suốt 8 năm qua một tay cha chăm sóc đứa con trai bị tậ nguyền chu đáo

Nhìn người cha già cọm lưng ngày ngày chăm sóc bữa ăn giấc ngủ, người con hiếu thảo không cam lòng và đã từng nghĩ đến việc kết liễu đời mình: “Mình ý thức được cái cuộc sống khốn khổ, bất hạnh, bế tắc cùng cực này nhưng không thể làm gì. Đến nhúc nhích người cũng không làm được, nhìn những vết lở loét trên cơ thể càng chán nản, tuyệt vọng. Đã hơn 1 lần mình nghĩ đến cái chết để kết thúc những khổ đau này, bố cũng không phải cơ cực nữa. Nhưng nhìn bố, mình lại không có đủ can đảm…”

Mồ côi mẹ từ bé, lớn lên tưởng chừng sẽ thành điểm tựa cho cha nhưng biến cố đã đưa đẩy xui rủi đến với gia đình. Hai chị gái lấy chồng xa nên chẳng thể giúp, trong căn phòng ấy 1 lớn 1 nhỏ chăm nhau qua ngày. Kinh tế nghèo khó chỉ phụ thuộc vào mấy sào ruộng, để lo liệu được tiền chữa bệnh cho con ông Hiền (bố anh Long) phải gồng mình làm thuê kiếm thêm đồng ra đồng vào, mọi gian nan ông đều cố chinh phục, chỉ mong mình sẽ ở bên con thật lâu.

Người cha già khõ nghẹn với bao lo toan về bệnh của con, nói rồi ông vội quay đi lau nước mắt: “Chi phí cho những lần đi viện mất rất nhiều. Dù được bảo hiểm chi trả 100 % nhưng tiền thuốc men, ăn uống, đi lại… nợ nần mỗi năm càng thêm chồng chất. Nhiều lần bác sĩ nói nên ở lại chưa cho về nhưng tiền đâu mà ở lại. Điều trị giữa chừng lại phải đưa nó về. Điều tôi lo lắng nhất là không biết tôi còn sống được bao lâu nữa mà chăm sóc con. Nó còn trẻ quá…”

Nằm bệt trên giường bệnh, anh Long làm bạn với 4 bức tường

Hàng xóm ở cạnh không còn xa lạ với hình ảnh người cha lưng khọm 70 tuổi cứ sáng ra là để con ở nhà để bươn trải ngoài xa hội, trưa lại vội vã tất bật cơm nước, sống cảnh 'gà trống nuôi con' 8 năm qua với bao cực nhọc nhưng ông Hiền chưa bao giờ than thở tạo âu lo cho con.

Lúc này sức cùng lực kiệt, đến bữa ăn còn khốn đốn. Như những người khác lẽ ra tầm này sẽ được hưởng an lạc tuổi già bên con cháu nhưng ông vẫn một tay lo cứu con, người cha với nhiều nếp chân chim đuôi mắt, nếp nhăn trên trán mặt buồn rượi nói: 

"Từ lúc tai hoạ ập xuống, tính đến giờ cũng hết cả tỉ bạc chữa trị cho con rồi. Vay mượn rất nhiều, anh em thương tình cho vay rồi người ta cũng cho luôn.

Tôi giờ già yếu rồi, sức cùng lực kiệt, làm thuê làm mướn cũng bữa được, bữa không. Mấy ngày nay, cơ thể nó lở loét càng nặng, nhưng còn tiền đâu mà đi viện. Đã có lúc nghĩ chết quách cho xong cái cuộc sống khốn cùng này nhưng nghĩ đến con lại không đành lòng mà nhắm mắt. Mình chết rồi nó cũng chết theo mà thôi. Thôi thì cố được ngày nào thì cứ cố ngày ấy…”