Kỷ Niệm 50 năm ngày thành phố Sài Gòn - Gia Định vinh dự mang tên Chủ Tịch Hồ Chí Minh

Lời thú tội của người vợ phản bội, dâng tiền mồ hôi nước mắt của chồng cho nhân tình

Đã tưởng rằng rồi hạnh phúc sẽ tan vỡ mãi mãi, nhưng chính chồng đã cho tôi biết được rằng đây mới chính là điểm bắt đầu cho một hạnh phúc bền vững mới, cho sự bao dung, yêu thương và che chở lẫn nhau.

Chồng tôi hơn 5 tuổi, tôi và anh không một lần nói tiếng yêu thương nhưng vẫn quyết định kết hôn và đã có với nhau 2 mặt con. Công việc hàng ngày của tôi chủ yếu là đi buôn bán còn chồng tôi làm nghề sửa xe đạp tại nhà. Cuộc sống chi tiêu hàng ngày không dư giả chút nào. Và rồi khi 2 con lớn hơn một chút, đứa lớn đến tuổi đi học thì gánh nặng gia đình lại càng nặng thêm trên. Để có tiền chi trả cuộc sống, chồng tôi cũng cố gắng làm đủ mọi việc, ngoài nghề sửa xe đạp tại nhà thì chồng tôi chạy xe ôm, đi phụ hồ thêm đến cày thuê cuốc mướn cho người dân trong làng. Cuộc sống mưu sinh vất vả, chồng tôi chịu khó làm việc, có một anh bạn Việt Kiều về chơi thấy vậy nên đã sắp xếp đưa chồng tôi đi xuất khẩu.

 

Ở nơi xứ người, cuộc sống khó khăn, nhưng chồng tôi vẫn chịu khó làm ăn để gia đình có một cuộc sống an nhàn hơn. Vậy mà ở nhà tôi lại sa ngã.

 
Chồng tôi quyết định đi xuất khẩu lao động tại Malaysia, hợp đồng được ký trong vòng 3 năm. Tôi biết quyết định khó khăn ấy anh đưa ra chỉ vì muốn kinh tế gia đình được cải thiện và ổn định hơn mặc dù vất vả nhưng chồng tôi chẳng bao giờ muốn  làm gì xa vợ con. Ở xứ người, những ngày đầu chồng tôi làm việc chăm chỉ và có một chút khó khăn. Chồng tôi làm trong một nhà hàng ăn uống. Khách đến rất đông. Chồng giao tiếp không tốt, lại thô kệch, nên lúc đầu chỉ được ở phía trong rửa bát, quét dọn và làm tất cả những công việc nặng nhọc. Hết giờ bán hàng, thì làm osin, giặt giũ, lau nhà cho chủ.
 
Một thời gian thì chồng tôi cũng thành thạo hơn, và được giao thêm việc trong khu nấu nướng. Việc nào được giao, chồng tôi cũng cố gắng hoàn thành thật tốt, nhẫn nhịn thật nhiều chỉ mong sao kiếm được đồng tiền, gửi về quê cho gia đình. Suốt 3 năm ở xứ người, chồng gửi về cho gia đình tất cả là hơn 2 tỷ đồng. Tôi xây một căn nhà, mua xe máy và chi tiêu nuôi con, còn lại 1,2 tỷ đồng, chông bảo tôi gửi ngân hàng, chờ anh về rồi tính chuyện làm ăn.
 
Sẽ không có chuyện gì nếu như tôi không bỗng dưng có tình cảm với một anh thợ điện làng bên. Và những nhơ nhớp đời tôi đã bắt đầu từ đó. Anh hay đến sửa điện giúp tôi khi đường điện trong nhà bị hỏng. Anh biết chồng tôi đang đi làm xa, tôi biết anh và vợ anh không được hòa thuận, và rồi chúng tôi “hiểu nhau”. Tình cảm giữa chúng tôi ngày một lớn. Bản chất “thú tính” không thể kìm nén giữa 2 con người thiếu vắng tình cảm đã khiến tôi với anh lao vào nhau, yêu như chưa thể được yêu bao giờ. Sự điên cuồng đã làm tôi quên đi cảm giác tội lỗi của bản thân. Thế rồi chuyện gì phải đến cũng đã đến. Một buổi tối anh đến nhà tôi như thường lệ, khi cả 2 chúng tôi đang mải mê ái tình thì vợ anh ở ngoài phá cửa xông vào. Hóa ra chị ta đã biết chuyện giữa chúng tôi từ lâu nên đã ngầm theo dõi.
 
Chị ta xông vào nhà bắt gặp toàn bộ những gì mà chị ta muốn thấy, chị đay nghiến rồi la hét cho cả làng xóm xung quanh biết chuyện. Và tất nhiên 2 đứa con tôi cũng không ngoài lệ. Tôi thấy trong mắt chúng nỗi căm tức và đầy oán hận. Và cũng là lúc chồng tôi từ Malaysia trở về. Có lẽ, chồng tôi vốn hi vọng sau ba năm cách xa nhau biền biệt, từng ấy thời gian chờ đợi vợ chồng gặp nhau sau sẽ vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng anh chẳng thể nào nào ngờ, khi vừa trở về đã phải giải quyết chuyện gia đình, chuyện mà tôi gây ra đầy tội lỗi. Tôi thấy xấu hổ, nhục nhã. Thời gian đấy tôi không dám ra ngoài vì búa rìu của làng xóm, và ngồi nhà gặm nhấm nỗi sợ hãi khi tôi phải đối mặt với chồng tôi lúc anh về.
 
Chắc anh sẽ không ngờ ba năm cách xa nhau biền biệt, từng ấy thời gian chờ đợi mà tôi lại có thể âm thầm phản bội anh như thế.
 
Thế nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó, chồng trở về cũng là lúc muốn rút tiền để mua mảnh đất ở thị trấn thì tôi tái mét mặt. Tôi đã cho anh thợ điện kia vay tiền để đầu tư kinh doanh. Tôi mù quáng vì những đường mật từ anh ta. Khi vay, anh ấy hứa sẽ trả lãi cao gấp đôi so với ngân hàng để đầu tư vào một công ty sản xuất thiệt bị ý tế. Tuy nhiên, kể từ khi cho vay đến nay, tôi chưa thu được đồng lãi nào. Tôi thấy mình thật ngu ngốc, hóa ra anh ta cũng chỉ lợi dụng tôi. Kể từ ngày mà tôi và tình nhân bị bắt gặp, anh ta cũng đã bỏ đi. Chồng tôi ngược xuôi tìm hiểu thì được biết, người đàn ông này đã lừa vay của rất nhiều người trong huyện tôi. Nhưng tôi là người cho vay nhiều nhất. Tôi thẫn thờ chỉ muốn chết đi, hóa ra tất cả chỉ là một cái “bẫy” anh ta lừa tôi. Tôi nghe tin như muốn ngã quỵ, đau đến thấu tận tim gan. Vì đó là toàn bộ mồ hôi nước mắt của chồng tôi suốt mấy năm trời ở xứ người. Tôi cũng muốn tìm gã đàn ông kia để đòi tiền và trút giận. Nhưng tôi chưa biết phải bắt đầu từ đâu?
 
Mấy hôm nay, tôi ở trong phòng, suy nghĩ về hành động của mình rồi tự nhận hình phạt.  Tôi nghĩ đến chồng, đến số tiền mà anh chắt chiu gửi về cho gia đình, mà chính tôi đã phản bội anh, đem mồ hôi công sức của chồng mình hiến không cho người dưng. Nhớ lại, ngày chồng trở về, nhìn chồng tôi gầy rộc đi trông thấy, khuôn mặt khắc khổ nhăn nheo vì bườn chải nơi xứ người, một phần phải suy nghĩ nhiều về lời ra tiếng vào của làng xóm. Tôi thực sự thấy ân hận vô cùng. Tôi chỉ biết quỳ xin lỗi anh mà không dám mong anh tha thứ. Tôi đã sẵn sàng tâm lý để làm thủ tục ly hôn bởi tội của tôi gây ra là quá lớn.
 
Đã tưởng rằng rồi hạnh phúc sẽ tan vỡ mãi mãi, nhưng chính chồng đã cho tôi biết được rằng đây mới chính là điểm bắt đầu cho một hạnh phúc bền vững mới, cho sự bao dung, yêu thương và che chở lẫn nhau. Khi hạnh phúc gia đình đang trên bờ vực tan vỡ thì chồng tôi đã bao dung kéo nó về vị trí ban đầu. Tôi vỡ òa trong sự bất ngờ, niềm biết ơn khi anh quyết định sẽ tha thứ cho tôi mọi lỗi lầm, cho tôi con đường làm lại từ đầu.
 
Xem thêm: Bi hài cuộc sống của gia đình phố cổ trong ngôi nhà 3m2
 
Lê Hà (t/h)