66 năm trước, tại khu rừng cây của Công viên Victoria (thành phố Christchurch, đảo South Island (New Zealand) xảy ra vu án mạng kinh hoàng. Khi đó, một cặp vợ chồng ở một quán bar gần đó nghe thấy tiếng la hét kinh hoàng của 2 cô gái tuổi teen.
Một trong 2 cô gái trẻ kêu cứu: “Xin hãi giúp chúng cháu. Mẹ cháu bị thương nặng, nhiều máu chảy ra”. Người vợ nghe vậy vội vàng đỡ 2 cô gái vào trong quán còn người chồng đi thẳng về phía coln đường mà 2 cô gái vừa đi qua. Ông nghĩ rằng, người phụ nữ gặp tai nạn nên tức tốc đến đó đển xem có giúp được gì không.

Con đường mà hai nữ sinh chạy lên kêu cứu
Vài phút sau, người đàn ông bàng hoàng khi phát hiện xác chết của bà Honorah Rieper (45 tuổi). Nhưng có điều những vết thương nặng trên cơ thể không phải do tai nạn gây ra. Người đàn ông này nhanh chóng báo cảnh sát. Khi cơ quan điều tra đến, họ phát hiện một nửa viên gạch vỡ bị ném dưới gốc cây ở khu vực gần đó.
Họ bắt đầu điều tra vụ án này. Vụ án được biết đến với cái tên Parker–Hulme murder case (Vụ án giết người Parker-Hulme), vụ án này đã gây chấn động ở New Zealand vì thủ phạm Pauline Parker và Juliet Hulme. Đây là 2 cô gái tuổi teen với tâm lý bất ổn. Nạn nhân được xác định là mẹ của Pauline.
Pauline Yvonne Parker (còn gọi là Pauline Parker) sinh ngày 26/5/1938. Cô gặp gỡ Juliet Hulme, khi cả hai còn ở tuổi thiếu niên. Pauline sinh ra trong gia đình bình thường, bố mẹ là dân lao động bình thường. Trong khi đói, Juliet lại là con gái của Henry Hulme, một nhà vật lý học đồng thời là hiệu trưởng của Đại học Canterbury ở thành phố Christchurch. Hulme sinh ra ở thành phố London (Anh). Sau đó, cô cùng bố mẹ đến sống trong một ngôi nhà lớn ở New Zealand vào năm 1948.
Pauline và Juliet bắt đầu quen biết và thân thiết kể từ khi học chung trường trung học. Họ còn đồng cảm với nhau vì cả hai không có sức khỏe tốt. Pauline từng bị viêm tủy xương với nhiều đau đớn còn Juliet thì có tiền sử bệnh lao, cô từng được đưa đến nhiều nơi cả ở Vương quốc Anh, Bahamas rồi Nam Phi để chữa trị trong điều kiện thời tiết ấm hơn.

Pauline (16 tuổi) và Juliet (15 tuổi) vào thời điểm gây ra án mạng
Từ khi chơi thân với nhau, hai cô gái thông minh tự nghĩ ra một thế giới giả tưởng phức tạp. Họ đã viết kịch, sách và nhiều câu chuyệ tập trung vào thế giới này của mình. Thậm chí họ còn tự đặt tên mới cho mình, Pauline thì gọi là Gina, còn Juliet gọi là Deborah - và say mê với một tôn giáo mà họ tự tưởng tượng trong đó họ tôn thờ "các vị thánh" là những người nổi tiếng, chẳng hạn ca sĩ opera Mario Lanza.
Cả hai dính với nhau như hình với bóng khiến cha mẹ họ cảm thấy lo lắng về mối quan hệ này. Thậm chí còn sợ họ có vấn đề về tâm sinh lý giới tính. Bởi thời điểm đó, đồng tính là một căn bệnh tâm thần vô cùng nghiêm trọng.
Vợ chồng nhà Hulme cũng có những lo ngại, nhưng cả hai gia đình vẫn tiếp tục cho phép 2 cô gái làm bạn và Pauline vẫn được ở qua đêm tại nhà của Hulme hoặc đến chơi trong các kỳ nghỉ. Sau khi nhờ tư vấn của bác sĩ, người này khẳng định 2 cô gái có quan hệ tình dục.
Cơ hội tách rời 2 cô gái đến khi Henry Hulme phát hiện ra vợ mình, bà Hilda, đã ngoại tình và họ quyết định chấm dứt hôn nhân. Ông Henry dự định chuyển đến Nam Phi cùng con gái Juliet và con trai Jonathan. Pauline muốn đi cùng Juliet nhưng cô biết chắc mẹ sẽ không đồng ý. Vì thế nên cả hai lập kế hoạch sát hại mẹ Pauline.
Tại phiên tòa xét xử tháng 8/1954, nhật ký của Pauline được đưa ra như một bằng chứng cho thấy cái chết của mẹ cô đã được lên kế hoạch từ trước. Cô đã viết về ý định giết bà Honorah và tạo hiện trường giả giống như một vụ tai nạn. Pauline cũng khai rằng: “Ju;iet có lo lắng nhưng không ngăn cản quyết liệt”.

Juliet tạo dựng sự nghiệp sau khi ra tù và trở thành một nhà văn tâm lý tội phạm
Ngày 19/6, Pauline đã viết kế hoạch giết người cẩn thận và cho rằng họ “cảm thấy vui vì ý tưởng táo bạo. Tự nhiên chúng tôi cảm thấy lo lắng vô cùng nhưng niềm vui được dự đoán là sẽ rất lớn".
Trang nhật ký ngày 21/6/195 có viết: “Chúng tôi quyết định sử dụng một hòn đá nhét trong một chiếc tất, thay vì một bao cát. Tôi cảm thấy bị kích thích, như thể tôi đang lên kế hoạch cho một bữa tiệc bất ngờ". Trang nhật ký ngày 22/6/1954 viết tiếp: “Ngày Honorah qua đời. Ngày của sự kiện hạnh phúc".
Theo cơ pháp y, bà Honorah được phát hiện trong tình trạng tử vong vì chịu hơn 20 cú đánh vào đầu. Sau đó, 2 cô gái thừa nhận đã dùng nửa viên gạch nhét trong chiếc tất để đánh vào đầu nạn nhân cho đến chết.
Luật sư đã cố gắng bào chữa cho họ vô tội vì giết người với lý do ngớ ngẩn nhưng các bác sĩ tâm lý tuyên bố, cặp đôi này bị ảo tưởng do đồng tính luyến ái. Các công tố viên thì mô tả “đây là những cô gái có đầu óc bệnh hoạn. Họ bị kết tội và cuối cùng phải ngồi tù 5 năm - Pauline ở Christchurch còn Juliet ở Auckland.
Sau khi ra tù, Juliet đổi tên và trở về Anh làm nhiều công việc khác nhau, sau đó trở thành một nhà văn viết về tâm lý tội phạm. Còn Pauline, sau khi ra tù đã đổi tên thành Hilary Nathan và sống ẩn dật trong một ngôi làng yên tĩnh ở Kent.
[presscloud]https://media.baosuckhoecongdong.vn/mediav2/upload/video/2019/07/28/vu-ga-sat-nhan-giet-hai-va-an-thit-ban-gai-cu-cai-tay-doi-voi-quan-toa-chung-minh-minh-vo-toi-1_28072019134520.mp4[/presscloud]
Sawney Bean - Vụ án "gia tộc quỷ dữ" ăn thịt 1.000 người vô tội
Nga Đỗ (t/h)







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu