Đây là câu chuyện xảy ra trên một chiếc xe ô tô đường dài. Khi chiếc xe đi vào khúc cua gấp trên con đường núi, một hành khách nữ phải đứng trên xe vì hết chỗ bỗng cảm thấy có ai đó chạm vào mình, rồi sau đó nhận ra mình đã mất ví.

Cô kêu lên thất thanh, hô hoán mất đồ.
Người soát vé không yêu cầu lái xe đi tới đồn cảnh sát gần nhất, mà nói với các hành khách: "Chúng ta bươn trải bên ngoài đều chẳng dễ dàng, vậy xin mời hành khách nào lỡ làm thì hãy suy nghĩ lại, để ví trên sàn. Phía trước là đường hầm, sẽ không ai nhìn thấy cả. Nếu chỉ vì một cái ví mà bị kết án 2 năm tù, quả thật chẳng đáng chút nào."
Thế là, sau khi chiếc xe đi qua đường hầm tối om, chiếc ví lại trở về tay vị khách nữ kia.

Trong thế giới này, không có ngã rẽ nào không thể quay đầu, không có sai lầm nào không thể sửa chữa.
Đôi khi, đối mặt với sai lầm của người khác, khoan dung còn có sức mạnh hơn cả sự trừng phạt. Điều làm phép màu biến mất không phải do những sai lầm mà vì trái tim giá lạnh, không chịu tha thứ, không chịu tin tưởng.
Hãy thử tưởng tượng: Giả sử người nhân viên soát vé kia yêu cầu lái xe tới đồn cảnh sát gần đó, vậy thì "nhân vật nhanh tay kia" sẽ phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.
Làm như vậy, cho dù giương cao chính nghĩa, trừng trị cái ác, nhưng lại khiến cho đối tượng đó vĩnh viễn mất đi cơ hội thay đổi.
Nhân viên soát vé thông minh không những bảo vệ được tài sản cho nữ hành khách mà còn cho "kẻ nhanh tay kia" cơ hội thay đổi chính mình.
Có thể "kẻ nhanh tay kia" sẽ thay tâm đổi tính, làm lại từ đầu. Nếu thật sự là như vậy thì cô soát vé đó đã vô tình cứu rỗi một linh hồn sa ngã.









Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu