Dịch vụ chăm sóc bệnh nhân thuê là "cứu cánh" của những gia đình bận rộn, neo người. Ở thời điểm cách ly xã hội bởi dịch bệnh COVID-19, mỗi bệnh viện đều có nguy cơ trở thành ổ dịch và nhiều mối tiền ẩn lây nhiễm khiến nghề chăm bệnh bỗng dưng được “săn lùng” nhiều nhất.
Nỗi niềm khi chăm người già
Mấy tháng qua, cô Lê Thị Thúy Lan (48 tuổi, quê Mê Linh, Hà Nội) mỗi buổi chiều đều ngồi bên hành lang Khoa Tim mạch - Bệnh viện Thống Nhất (TP HCM) đọc sách cho ông Mười nghe. Ông Lê Văn Mười (83 tuổi) từng tham gia chiến đấu ở mặt trận Buôn Ma Thuột.
Thời điểm ông nhập viện điều trị bệnh tim đúng lúc cả xã hội cách ly vì dịch COVID-19. Các bệnh viện kiểm soát y tế gắt gao, hạn chế tối đa không cho người nhà vào thăm nom nên chỉ có mình ông và cô Lan bầu bạn. Biết tính ông Mười thích nghe chuyện chiến tranh nên cô Lan đã sắm sẵn vài cuốn sách để phục vụ.

Cô Lan cầm trên tay cuốn sách hàng ngày vẫn đọc cho ông Mười nghe
Không chỉ chiều lòng ông chủ, cô có dư kinh nghiệm để thấu hiểu nỗi đau bệnh tật và sự cô đơn của người già. Các con đều đã lớn, chồng lại đi xuất khẩu lao động nên mấy năm qua cô Lan đã rời quê làm nghề chăm sóc bệnh nhân.
Nhận lời chăm ông Mười từ cuối năm ngoái, cô định bụng đầu tháng 4 này xin nghỉ về quê hẳn vì ông xã đã trở về. Gia đình ông Mười không thể tìm được người chăm bệnh và không thể tin tưởng bất cứ ai vào lúc này nên năn nỉ cô ở lại, sẽ trả lương gấp đôi. Dù lương cao (500 ngàn/ngày) nhưng cô Lan vẫn không muốn ở lại. Cô muốn về bên chồng, chưa kể ngày giỗ bố cận kề. Đang dùng dằng không xong thì cả nước bước vào thời kỳ cách ly xã hội. Cô có muốn cũng không thể về được nữa.
Vợ ông Mười qua đời đã gần 10 năm, ông sống cùng gia đình con trai tại căn hộ chung cư ở quận 7 (TP HCM). Mỗi ngày cô con dâu chỉ vội vã mang đồ ăn đến hỏi han dăm ba câu rồi rời đi. Dù vợ chồng con trai cố gắng chăm nom cũng không thể xóa đi nỗi cô đơn tuổi già trong lòng ông Mười. Bệnh tim, tiểu đường huyết áp khiến ông phải đi viện thường xuyên trong khi con cháu bận rộn công việc tối ngày. May mắn ông được gặp một người phụ nữ dịu dàng và cần mẫn như cô Lan.
Bệnh tình ngày càng phức tạp, cộng với tuổi cao nên ông Mường nhiều khi lẫn lộn, không kiểm soát được bản thân. Có đêm ông mê sảng tè ra quần, ướt hết chăn, ga. Cô Lan lấy đồ thay thì ông mắng, cứ khăng khăng nói mình không đái dầm. Hôm sau, cô đề nghị đeo bỉm thì ông xấu hổ quát cô: “Cháu nghĩ ông là trẻ con à”.
Những lúc bình thường thì ông lại cực kỳ vui vẻ và dễ gần. Lúc thần trí lẫn lộn thì nói lung tung thậm chí mắng nhiếc cô. Lúc cô Lan nằng nặc đòi về, ông nửa đùa nửa thật nói: “Hay cháu ở đây chăm ông cả đời”. Cô Lan đùa lại với ông: “Ông khỏe đi rồi cháu sẽ ở cả đời với ông”. Từng là lính đánh trận, ông Mường có thể kể chuyện cả ngày về chiến tranh, những trận đánh mà ông đã từng tham gia. Hôm nay kể, mai lại kể khiến cô Lan nghe đến thuộc lòng.
Cô Lan nói những lúc ông minh mẫn thì không sao nhưng có ngày dở chứng trái tính trái nết thì vô cùng mệt mỏi, có khi khiến cô tức điên. Nhưng có lẽ cô đã quen, cô chăm ông bởi thật sự thấu hiểu, xem ông như cha của mình. Không còn sự phân chia giữa chủ tớ, không phải chỉ làm qua loa để lấy tiền.
Ai cũng hiểu trong các đối tượng chăm bệnh thì người già là khó và khổ nhất, chịu nhiều áp lực và ức chế, nếu không kiên nhẫn không thể làm được. Bảo sao ngày càng nhiều vụ người giúp việc, chăm nom bạo hành người già đến đau lòng hỏi ra mới biết con cháu vì quá bận rộn cho cuộc sống riêng mà lãng quên đấng sinh thành. “Xã hội bây giờ, con cái giàu có thì dùng tiền để yêu thương cha mẹ. Tất cả mọi chuyện đều thuê mướn, vậy nên người già càng sống trong nhung lụa càng thấy cô đơn”, cô Lan nói.
Người già đã gàn dở thì chớ, nếu ai còn khỏe mạnh đi lại được đã là may mắn. Người già mà bị liệt, nằm một chỗ thì giúp việc còn vất vả bội phần. Chị Hoàng Thị Thủy (40 tuổi, quê Khánh Hòa), đã có kinh nghiệm chăm sóc người già 3 năm nay.
Từ năm 2017, chị vào TP.HCM được người quen giới thiệu chăm sóc cho cụ bà 92 tuổi tại quận Bình Thạnh. Cụ bà bị liệt phải ngồi xe lăn, vệ sinh cá nhân và ăn uống đều phải có người phục vụ.
Trước khi vào làm, ông chủ thẳng thắn cho biết, là từ trước đến nay, chưa có người chăm bệnh nào ở với bà được quá 2 tháng. Nếu chị Thủy trụ vững qua cái mốc ấy, ông sẽ tăng thêm 1/3 số lương. Nghe vậy chị cũng hoảng, nhụt chí, buồn chán nhưng dặn lòng sẽ cố gắng xem sức chịu đựng của mình đến đâu.

Ảnh minh họa
Cụ bà cực kì khó chịu, bà hầu như không ngủ vào ban đêm. Đến bữa ăn thì cả tiếng đồng hồ chưa xong. Không thấy có ai bên cạnh là bà la hét, chửi bới um sùm. Khi có con trai bên cạnh thì bà mới im lặng.
Cố gắng 1 tháng, 2 tháng chị Thủy nản quá, tính bỏ cuộc. Nhưng hàng đêm hình ảnh người con trai 70 tuổi, đầu bạc trắng nằm bên cạnh kể chuyện cho mẹ già cứ ám ảnh khiến chị day dứt. Nhớ về người mẹ đã qua đời, chị Thủy chưa từng một lần chăm sóc cho bà khiến tim chị đau nhói. Nghĩ đến đây chị lại cố gắng bởi tình cảm lâu ngày hóa tình thân. Bà cụ đã quen với khuôn mặt, giọng nói của chị, không còn chửi bới, cào cấu chị nữa.
Ông chủ giữ đúng lời hứa qua 3 tháng tăng lương cho chị. Thu nhập đều đặn của chị là 9 triệu đồng, đã được bao ăn ở khiến chị cũng có thêm động lực. Gắn bó được hơn 2 năm, chị Thủy chăm sóc cụ tới tận những ngày cuối đời. Cụ ra đi vào đúng ngày 30 Tết. Lo xong hậu sự, gia đình không quên cảm kích chị đã hết lòng ở bên chăm nom tới khi cụ trút hơi thở cuối cùng.
Ám ảnh bị người bệnh sàm sỡ, bị xa lánh vì sợ lây bệnh
Ly hôn chồng được vài năm chị Thuý ở Bình Ba (Thành phố Cam Ranh, Khánh Hòa) bỏ lại 2 cô con gái ống cùng ông ngoại và cậu tha phương đi làm nghề osin trong bệnh viện. Mấy năm nay chị đi biền biệt, về ăn Tết được mươi ngày rồi lại khăn gói quả mướp đi kiếm việc. Kinh nghiệm duy nhất chị có là chăm người già, người đau ốm.
Qua trung tâm môi giới, chị tìm được việc chăm một ông 60 tuổi, bị tai biến ở quận 8 (TP.HCM). Ông bị liệt một bên người, miệng méo nhưng khổ nỗi vẫn có “máu dê” trong người. Nằm liệt một chỗ, ông bắt chị xoa bóp thân thể của mình. Khi nào chán, thì ông ta quay sang mò mẫm chị. Đành rằng ông không thể làm gì được nhưng chị không chịu nổi việc có người khác sờ soạng mình. Chịu được 1 tuần chị xin nghỉ bị người ta nói phá vỡ hợp đồng nên không trả tiền.
Chị chấp nhận mất trắng với hy vọng tìm được gia đình khác đàng hoàng để ở lâu dài. Đúng lúc dịch bệnh kéo đến, trung tâm môi giới cũng hết việc, chị không thể về quê sống lay lắt như cá mắc cạn. Đang loay hoay kiếm sống thì được cô bạn giới thiệu đi chăm bệnh ở bệnh viện. Ngặt một nỗi, dịch bệnh tràn lan, mà chị Thủy lại chẳng sợ.

Dịch vụ chăm sóc người bệnh nở rộ khắp mọi bệnh viện
Chị vào viện chăm sóc cho bà cụ 82 tuổi, bị tim mạch, thận, tiết niệu. Người ta đồng ý trả cho chị 500 ngàn/ngày, bao ăn nhưng chỉ làm thời vụ, khi nào ra viện là nghỉ. Không có hợp đồng, chỉ thỏa thuận bằng miệng. Cụ bà bị nhiều loại bệnh, sức khỏe rất yếu nên chỉ nằm một chỗ, lúc vui thì nói dăm ba câu, buồn thì cau có khó chịu.
Cả ngày, chị Thủy phải xoa bóp chân tay cho cụ đỡ mỏi. Cực nhất là lúc cụ đi vệ sinh, mỗi lần phải gần 1 tiếng và lúc nào chị Thủy cũng phải ngồi túc trực ngay cạnh, không dám rời đi nửa bước.
Thêm nỗi khổ là đêm đến không dám ngủ vì luôn phải nghe ngóng từng hơi thở, tiếng ho, từng cử động của bà, biết cần gì để mà phục vụ. Chị Thủy nói, nhờ cái nghề này mà chị cảm thấy thương gia đình của mình thật nhiều. Nhìn bà cụ, chị lại nghĩ đến người mẹ đã mất của mình chị có thêm tinh thần, thêm lòng bao dung. Chị bảo, làm nghề này lâu dần, chị thay đổi được cả tính tình, làm cho con người trở nên điềm tĩnh hơn, cần mẫn hơn. Nếu mình không thay đổi để thích nghi sẽ chẳng chăm nổi ai, chẳng ai thuê mướn mình.
Cũng từng rơi vào cảnh bị bệnh nhân sàm sỡ, chị L.M.H (33 tuổi, quê An Giang) một làn chăm một ông cụ bị gãy chân ở Bệnh viện Điều dưỡng. "Mới đêm đầu tiên ông ta kêu tôi lại, tưởng cần gì nên tôi lại gần thì ổng chồm lên định hôn.
Lần đó tôi sợ lắm nhưng tôi cố gắng bình tĩnh nói ổng không được làm vậy nữa không thì tôi sẽ la lên cho ổng mất mặt, thế sau này ổng không dám nữa". Từng nghe nói nhiều người cùng quê bỏ việc vì bị sàm sỡ gạ tình nên chị H. tỉnh táo xử lý, nếu không có lẽ cũng cạch cả đời như trường hợp của chị T.
Chị Q.K.T (quê Vĩnh Long) ớn lạnh khi nhớ lại lần bị bệnh nhân sàm sỡ khi đang ngủ. "Một lần chăm sóc một ông gần 60 tuổi, nhìn ổng cũng hiền lành lắm. Đêm đầu tiên trải chiếu nằm ngủ dưới đất, chợp mắt được một lúc thì thấy có ai đó ôm mình nên tôi bật dậy, thấy ổng ôm eo tôi hoảng sợ la hét".
Từ lần đó, chị T. đêm nào cũng trằn trọc không ngủ được vì sợ ông chỉ nổi máu dê làm càn. Vài lần sau lão già vẫn chứng nào tật ấy chị sợ quá xin nghỉ luôn. Nghĩ đến tiền ăn học của các con ở quê mà chị không đành lòng, chỉ mong sao tìm được gia đình tử tế, quyết không nhận mấy thể loại dê già.
Mỗi mảnh đời mỗi hoàn cảnh, ai cũng vì cơm áo gạo tiền mưu sinh nhưng buồn thay có nhiều người bị chính người thân, gia đình hắt hủi. Chị Lê Thị Bé (43 tuổi, quê Tiền Giang) nhận lời chăm sóc một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối kèm tim mạch. Vậy mà không hiểu sao gia đình bà con hàng xóm ở quê lại nghĩ chị chăm người bị HIV. Mỗi lần về quê là bà con họ hàng xa lánh vì sợ lây bệnh, có người mắng nhiếc nói chị vì tiền mà liều cả mạng sống. Con nhỏ ở nhà cũng bị vạ lây, ghẻ lạnh.
“Đôi lúc thấy người ta xì xầm nói mình bị bệnh này bệnh kia tôi buồn lắm, những lần bị vậy chỉ biết ứa nước mắt vì tủi thân". Có lần chị chạy ra phía sau bệnh viện khóc rồi lại quay vào làm tiếp. Nhiều lần quá chị không dám về quê nhìn mặt ai, vì có nói cũng không ai tin. Làm việc chỉ mong có tiền nuôi con mà lắm thị phi bủa vây.
Xem thêm: Chuyện ít biết về vị bác sĩ đứng sau 2 quyết định táo bạo trong dịch SARS khiến WHO ngỡ ngàng
Hà Ly (t/h)







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu