50 năm trước, khi người vợ dứt áo ra đi, ông Trần nhất mực dành quyền nuôi con. Thậm chí, ông đã sẵn sàng đánh đổi hết tài sản quý giá cho vợ chỉ với mong muốn được ở bên, chăm sóc con gái.
Sau khi ly hôn, hai cha con sống côi cút trong căn nhà hiu quạnh, bắt đầu gây dựng lại sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Ông Trần cũng chưa từng nghĩ đến việc đi thêm bước nữa vì muốn dành trọn vẹn tình cảm, sự quan tâm cho “con gái rượu”.
Tuy nhiên, thay vì tấm lòng biết ơn, hiếu thảo với người cha già, cô con gái lại tỏ thái độ vô tâm, xa cách. Cả đời ông Trần chật vật mưu sinh, dành cả thanh xuân cho con gái, đến khi về già lại phải chịu cảnh cô đơn, lủi thủi một mình.

Người cha già yếu ngày đêm khóc cạn nước mắt vì nhớ con gái.
Ngay cả khi bố bệnh nặng, con gái cũng chỉ ậm ừ ghé thăm vài lần rồi biệt tích. Mọi việc sinh hoạt cá nhân hàng ngày của ông Trần đều phải nhờ vào sự chăm sóc của người giúp việc. Đau đớn thay, người con thà bỏ một khoản tiền để lương tâm được nhẹ nhõm còn hơn là phải “đụng tay đụng chân” chăm người cha già yếu, bệnh tật.
Đúng là chỉ có con cái phụ công ơn dưỡng dục, không cha mẹ nào dứt ruột bỏ con. Những ngày cuối đời của người cha là những giây phút buồn tủi, cô độc và nhung nhớ khôn nguôi. Từ khi “đủ lông đủ cánh”, con gái đi biệt tích, không ngó ngàng đến cha, lâu lâu chỉ gọi điện hỏi thăm chiếu lệ.

Mọi sinh hoạt cá nhân của ông Trần đều do một tay người giúp việc quán xuyến, chăm sóc.
Nhớ con trong nỗi bất lực, kiệt quệ, người cha nghẹn ngào viết thư gửi con gái: “Chỉ mình cha cô đơn trong bệпh viện, nhìn người khác có con cháu đến thăm nuôi mà lòng quặn thắt. Bố nhớ con gái quá! Con có vào thăm bố được đôi lần nhưng vội vàng quá. Dù cô Trần chăm sóc bố rất tận tình nhưng người cha già này vẫn khô héo vì bị bỏ rơi con gái ạ”.
Đáng chú ý, khi sắp rời xa trần thế, người cha đã đưa ra một quyết định lạ lùng khiến ai nấy đều không khỏi ngạc nhiên. Ông đã chuyển nhượng lại căn nhà cùng toàn bộ tài sản tiết kiệm lên tới hơn 200 triệu đồng cho người giúp việc đã luôn chăm sóc, cận kề những lúc ông đau yếu, bệnh tật.

Những ngày tháng gần đất xa trời, ông Trần phải sống trong cô độc, ra đi cũng trong cô độc.
“Còn lòng hiếu thảo của con với bố, chỉ đáng giá 1 tệ thôi”, người cha kiên quyết viết trong bản di chúc. Số tiền 1 tệ chính là bài học giác dục người cha muốn gửi gắm, cảnh tỉnh con gái. Suốt mấy chục năm qua, đáp lại tình yêu thương, sự hi sinh của cha, chỉ toàn là nỗi cay đắng, tủi nhục mà con gái mang lại.
Trong cuộc sống cũng đã có không ít câu chuyện về sự bất hiếu, vô tâm của con gái đối với cha mẹ. Câu chuyện chua chát trên chính là hồi chuông cảnh tỉnh cho những trái tim lầm lỡ, nhắc nhở mỗi người về công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Đó là bổn phận và trách nhiệm của con cái đối với tình yêu thương, sự hi sinh lớn lao của cha mẹ.







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu