Suốt gần một tháng qua, ông Lê Văn Tiến (50 tuổi, quê ở Hưng Yên) lang thang khắp mọi ngóc ngách, phố phường Hà Nội chỉ mong gặp lại đứa con trai bé bỏng của mình.
Nhắc đến con trai, ông Tiến nghẹn ngào, nấc lên từng tiếng:"Con trai tôi mới 12 tuổi, ở nhà nó chẳng bao giờ làm gì trái lời bố mẹ, nhưng không may nó chơi với bạn xấu, cho tiền rồi dụ nó bỏ nhà đi. Bây giờ gia đình hai bên đều đang tìm kiếm hai đứa khắp nơi. Tôi lên Hà Nội tìm, còn họ hàng thì tìm ở Quảng Ninh.”

Tuổi đã cao nhưng ông vẫn quyết đi tìm con trai trong cái rét thấu xương của Hà Nội.
Nghĩ đến con trai đang bơ vơ nơi đất khách quê người, không một ai bên cạnh, ông Tiến chỉ mong sớm tìm được con. Dù có phải mang tiếng “kẻ điên” trên đường phố tấp nập, ông cũng chẳng hề để tâm. Mỗi khi đèn đường vụt tắt, nỗi lo lắng, nhung nhớ khôn nguôi trong lòng người cha lại càng trở nên vơi đầy.
Ông Tiến cho biết: “Tôi vừa phải lên tận khu vực Hà Tây cũ, rồi lại về Mỹ Đình, đi bộ hơn 70 km, không bỏ sót một chỗ nào nhưng vẫn không thấy bóng dáng con đâu. Tôi đã gửi ảnh của con lên các phường, các quận để công an họ tìm giúp, nhưng đến giờ vẫn chưa có hồi âm gì cả".
Được biết, người cha tuổi đã cao, cả đời gắn với nghề xây dựng gắng gượng kiếm sống qua ngày. Cả cuộc đời bôn ba xứ người, không thể ở bên cạnh gia đình những lúc ốm đau, khốn khó. Nay khi nghe tin con đi lạc ông như chết lặng, luôn miệng nhận hết lỗi về phần mình. Lau vội giọt nước mắt lăn dài trên gò má, ông ngẫm: "Phải chi tôi gần con nhiều hơn, nghiêm khắc, quả quyết hơn với con từ đầu".

Gương mặt ông Tiến ngày càng tiều tụy, hao gầy vì lo lắng cho con trai mỗi ngày.
Nhìn đống quần áo xung quanh chỗ ngồi của ông Tiến nhiều người không kìm được nước mắt. Việc đi bộ cả chục cây mỗi ngày đã vất vả, chưa kể phải “tay xách nách mang” thêm đống đồ lỉnh kỉnh.
"Tôi cứ đi tìm nó cả ngày, rồi tối đến tiện chỗ nào ngủ chỗ đấy. Mấy hôm lạnh như thế này cũng khổ lắm, nhưng nghĩ đến việc tìm được con về nhà, lại thấy không lạnh nữa", ông Tiến tâm sự. Phải chi Lê Minh Phong, đứa con trai 12 tuổi của ông đang lạc ở đâu đó nghe được điều này!
Hiện, con trai lớn của ông Tiến (22 tuổi) đang đi bộ đội ở Thái Bình. Gia đình không dám nói cho anh biết tin vì sợ anh sẽ lo lắng mà đào ngũ trở về quê, lúc đó còn khổ hơn.
Dù nóng lòng tìm tung tích của Phong nhưng ông Tiến vẫn suy nghĩ đến tương lai con trai lớn: "Với tính cách của nó, nếu biết tin chắc chắn nó sẽ bỏ quân ngũ mà về nhà, có can ngăn cũng không được. Lúc đấy lại bị phạt cải tạo, giam giữ thì gia đình không biết phải làm sao".
Không khí bỗng chùng xuống và ảm đạm hơn bao giờ hết sau câu than dài của ông Tiến: "Trời lạnh này mong nó có cái chỗ ấm mà ăn nằm!".
Giữa thành phố Hà Nội sầm uất với hàng tỷ người chen chúc, hàng vạn ngõ ngách đan xen, dù chỉ là một hy vọng mong manh ông Tiến cũng muốn níu giữ. Bởi chẳng ai nhìn "khúc ruột của mình" thất lạc mà ngồi cho yên được.







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu