Kỷ Niệm 101 Năm Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam

Cô bồ mang 50 triệu đến yêu cầu ly hôn vợ cười: "500 chị còn bán nói gì đến 50 triệu, đẩy được của nợ nhẹ cả người"

Cô bồ gõ cửa nhà, với thái độ rất huyênh hoang, hống hách. Cô ta đi một mình, mình đoán chắc anh cũng biết chuyện này nhưng lại để cô ta làm càn.

Đã 10 giờ đêm rồi, anh vẫn chưa về, mà một cuộc điện thoại cũng không có thì chắc đêm nay anh cũng chẳng thèm về nhà đâu. Tại sao ư? Đơn giản vì anh đã tìm được chỗ nghỉ qua đêm ở nhà cô bồ rồi chứ còn sao nữa. Nghĩ cũng lạ, phụ nữ trong thiên hạ này chẳng có ai như mình cả cả.

Ai đời biết rõ ràng chồng có bồ ấy thế mà vẫn có thể bình chân như vại ngồi ở nhà. Mình biết chắc chẳng thể nào làm được gì hơn nữa, mà mình cũng chẳng còn thiết tha làm gì bởi người chồng này, mình đâu còn cần nữa.

Lý do duy nhất khiến cho mình níu kéo cuộc hôn nhân này lại chính là hai đứa con nhỏ. Tụi nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn. Chúng vẫn cần một cuộc sống bình yên có đủ mẹ đủ cha. Người ta vẫn thường bảo đừng để sự ích kỉ của người lớn buộc trẻ con phải chịu đựng. Mình chấp nhận sự phản bội của anh cũng là vì con. Mình chỉ hy vọng anh giữ được trách nhiệm với con chứ chẳng cần anh giữ trách nhiệm với mình. Thế nhưng sự chịu đựng của mình lại khiến cho mình cảm thấy mình giống như một con ngốc.

Nguồn Internet
Mấy hôm nay điện thoại của mình luôn trong tình trạng bị khủng bố. Người liên tục gọi điện, nhắn tin cho mình không phải là đòi nợ thuê cũng chẳng phải có việc nhờ vả. Là cô bồ của anh. Chẳng biết vì lý do gì mà cô ta lại gọi điện inh ỏi cho mình như vậy. Tin nhắn cô ta gửi đến một ngày cả chục tin mình cũng chẳng thèm đọc. Mình đã không muốn động đến cô ta thì thôi, cô ta lại không muốn để yên cho mình sống. Bực quá, mình đành phải chặn cô ta. Tiện thể gọi điện luôn cho chồng:

- Anh giữ cô bồ của anh cho cẩn thận, đừng có để cô ta làm phiền đến tôi nữa. Nếu không tôi sẽ không để yên cho hai người đâu. Đừng thách thức sự kiên nhẫn của con này.

Thế nhưng cô bồ của anh có vẻ không biết điều. Cô ta lại dám tìm đến mình trắng trợn đòi ly hôn ở ngay cơ quan mình làm:

Chị còn chờ gì nữa mà không buông tha cho anh ấy đi. Anh ấy hết yêu chị rồi.

- Đó là chuyện của chúng tôi, liên quan gì đến cô.

- Sao lại không liên quan, tôi muốn đến với anh ấy, cô đừng có mà cản đường.

- Nhắc lại lần nữa, nếu như cô còn đến làm phiền tôi, đừng trách tôi ác.

Ảnh minh họa - Nguồn Internet
Mình lúc đó phải kiềm chế lắm mới không cho cô ta một cái bạt tai sấp mặt. Đúng là thời buổi xã hội đảo điên, giờ thay vì vợ là người yêu cầu con gi.áp thứ 13 phải từ bỏ chồng thì ngược lại, những cô bồ, những cô nhân tình lại lên ngôi, yêu cầu vợ nhường chồng, cóc nhái lại đòi ngoi lên làm người à. Mình đã cố nhận nhịn, thậm chí nổi điên lên yêu cầu anh lần nữa quản tốt cô bồ. Ấy thế mà anh lại để cô bồ đến tận nhà tìm mình luôn.

Cô bồ gõ cửa nhà, với thái độ rất huênh hoang, hống hách. Cô ta đi một mình, mình đoán chắc anh cũng biết chuyện này nhưng lại để cô ta làm càn. Anh được lắm. Vừa thấy mình, cô ta đã móc ví rút ra 50 triệu:

- Tôi mang 50 triệu này đến cho chị. Chị nhường lại chồng cho tôi.

- Rẻ vậy thôi à, trong mắt cô người đàn ông mà cô yêu rẻ rúng thế ư?

- Chị muốn bao nhiêu.

Nực cười quá, cô ta mang hẳn tiền đến để yêu cầu mình nhường lại chồng luôn. Cô ta có vẻ tình sâu nghĩa nặng với gã chồng bạc tình của mình ghê. Mình mà không tác hợp thì xem chừng cũng hơi ác nhỉ. Với lại đến lúc này, mình đã không còn gì để lưu luyến gã chồng tệ bạc là anh nữa.

- Nói thật nhé, với loại đàn ông phản bội gia đình rồi để 1 con bồ mặt dày 5 lần bảy lượt đến tìm vợ như gã chồng chị thì 500 nghìn chị còn bán nói gì đến 50 triệu, đẩy được của nợ nhẹ cả người.

- Chị dám... thôi được rồi, là chị nói đấy nhé đừng có hối tiếc.

- Cái đồ của nợ ấy đẩy đi không được, tiếc nuối làm gì cho mệt thân. Sao sợ tiếc tiền à, đưa tiền đây đơn tôi sẽ kí.

- Chị dám kí thật chứ? đơn đây chị kí đi.

>>> Xem thêm: Thu nhập 50tr, gã đàn ông từ chối chu cấp cho con 2tr: Mỗi lần đến thăm chỉ mua hộp sữa 6k

Lúc đó mình tức đến run người và mình đã kí thật, mình cầm tiền đi về mua đồ ăn thật ngon tối đó mình gọi chồng về nhà:

Nói thật không biết sau này sừng trên đầu em còn có chỗ mà cắm không, chuẩn bị tinh thần đi là vừa.

- Anh ăn cơm đi, hôm nay nhà mình liên hoan. Tôi không nghĩ anh được giá thế, cứ ngỡ thanh lý 0 đồng ai dè cũng có người mua đến những 50 triệu. Ăn đi, ăn xong tôi giải thoát cho anh.

Anh ta sững sờ nhìn mình:

Cô bán tôi lấy tiền sao?

- Bộ không được à, cái gì không tốt thì không nên tiếc, đồ cũ rồi, hỏng rồi thì nên bỏ đi đằng này còn thanh lý được với giá khá hời nên vui mới đúng. Tôi còn tưởng phải vứt đi cơ.

- Cô... cô quá đáng lắm rồi đấy.

- Tôi... chịu hết nổi rồi, chia tay đi. Đơn tôi kí rồi, cô bồ chắc cũng đưa cho anh rồi, đồ anh tôi xếp rồi.

Vậy là bọn mình ly hôn thật, mình nuôi con. Mình như chim sổ lồng, đau có buồn có nhưng chắc chắn sau này mẹ con mình sẽ sống thật vui, bỗng dưng như trút được gánh nặng. Đôi lúc sống với nhau khổ quá, ly hôn cũng là chuyện tốt phải không mọi người, mình làm thế là đúng đắn phải không?

Kiều Oanh