Kỷ Niệm 50 năm ngày thành phố Sài Gòn - Gia Định vinh dự mang tên Chủ Tịch Hồ Chí Minh

Chuyện tình đôi đũa lệch đẹp như cổ tích dưới chân đèo Đá Đẽo

Đôi chân tật nguyền của Tú từ nay, cho đến hết cuộc đời sẽ được bù đắp bởi sự lành lặn và cũng tròn đầy bởi tình yêu Nguyên dành cho cô.

Định mệnh đưa họ đến với nhau qua một cuộc điện thoại gọi nhầm số. Lúc đó, Nguyên là trai chưa vợ, Tú hãy còn xuân thì. Nhiều tháng trời nói chuyện qua màn hình điện thoại, đến khi gặp mặt, tình yêu đã thắm lại thêm thương. Họ cùng nhau dệt nên câu chuyện tình cổ tích dưới chân đèo Đá Đèo.

Cuộc gọi định mệnh…


Đó là khởi đầu cho câu chuyện tình đẹp giữa chị Nguyễn Thị Bích Tú (34 tuổi) và anh Hoàng Thái Nguyên (39 tuổi), ngụ xã Xuân Trạch, huyện Bố Trạch ( Quảng Bình). Ngôi nhà của vợ chồng anh chị, tuy “thừa” sự thiếu thốn nhưng lại đầy ắp tiếng cười.

Ngược về quá khứ, chị Tú sinh ra phải chịu thiệt thòi, hai chân không phát triển bình thường, teo tóp. Hồi ấy, gia đình khó khăn, “lúc đó không có điều kiện thăm khám thai nhi như bây giờ, kể cả khi đã sinh. Càng ngày càng thấy chân của nó không lớn, cứ bò vậy chứ không đi được mới biết là dị tật”, bà Nguyễn Thị Lý- mẹ Tú xót xa kể. Nhà nghèo, tuổi thơ của chị là những tháng ngày phải lết bằng tay. Mãi đến năm 10 tuổi, trầy trật lắm gia đình mới sắm được đôi nạng gỗ. thay cho đôi tay chai sạn, rướm máu vì những lần di chuyển. Nhìn các bạn đồng trang lứa đi học, Tú cũng khát khao, thèm muốn, đành nài nỉ mẹ cha, xin nhà trường được đi học. 14 tuổi, chị bắt đầu vào lớp 1. May thay, chị cũng nhanh chóng hòa đồng với bạn bè và thường xuyên được bạn cõng đi học, vì thế mà quãng đường từ nhà đến trường dần rút ngắn lại. Cũng có lúc có lúc hai người bạn cầm 2 đầu gậy cho Tú ngồi lên ở giữa rồi cứ thế khiêng đi. Đôi lần, cô giáo thay mẹ chở Tú đi học bằng xe đạp, rổi còn chở về nhà mình cho ăn ở,…
 
Chuyện tình đôi đũa lệch đẹp như cổ tích dưới chân đèo Đá Đẽo
Gia đình hạnh phúc của vợ chồng Tú- Nguyên
 
Đáng mừng,thành tích học tập của chị rất tốt, thuộc nhóm học được trong lớp. Tuy nhiên, học hết lớp 5,chị Tú đành phải nghỉ học vì trường cấp 2 cách nhà khá xa, mà chuyện đi lại với chị là cả một vấn đề. Muốn đi học lắm nhưng chị vẫn chỉ biết ở nhà, ngày ngày ngóng các bạn đi học. Ở nhà, Tú bắt đầu tập tành học nghề may vá. Ban đầu là tự làm, phục vụ cho bản thân mình, sau đó chị còn kiếm tiền trang trải từ việc này.

Còn về chàng Nguyên, anh là thanh niên khỏe mạnh, nhà ỏ xã Vạn Trạch, cách xã Xuân Trạch của Tú chục cây số. 10 năm trước, khi đang ở Tây Nguyên làm ăn, anh nhờ một người bạn nhắn gửi số điện thoại để liên lạc bàn công chuyện làm ăn. Ai ngờ, run rủi anh bạn từ gửi đúng số điện thoại của Tú cho anh. Từ cái nhầm đó, hóa người bạn lại thành ông “nguyệt” mát tay, kết nối tình cảm cho cặp đôi này. Sau lần gọi nhỡ đó, từ lạ chuyển thành quen, những cuộc điện thoại 2 chiều từ Tây Nguyên- Quảng Bình mỗi ngày một nhiều lên, thời gian gọi cũng dài ra.

Cứ thế rồi hai bên dần nảy nở tình cảm. Kể lại chuyện này, chị Tú đến giờ vẫn cứ cười: “Ai nghĩ yêu thật đâu, vừa ở xa, mình vừa tàn tật. Mình què mà, có ai mà yêu? Nên nghĩ đơn giản chỉ đùa cho vui qua điện thoại vậy thôi”.

Từ yêu chuyển thành thương, bất chấp phản đối để xây dựng hạnh phúc trọn vẹn


Quá nhớ nhung, không thể chịu đựng được cảnh nói chuyện qua điện thoại mãi,Nguyên quyết định về quê gặp mặt người yêu. Tối đó, anh Nguyên bà chuyejn với chị Tú, báo rằng anh sẽ về để tính chuyện trăm năm. Tú hoảng hồn, thú nhận về hoàn cảnh của mình và khuyên anh dừng lại. “Anh đừng về nữa, có về em cũng không gặp đâu!”, Tú quả quyết. Cuộc nói chuyện hôm ấy, lâu hơn thường lệ, hơn 3 tiềng đồng hồ. Nhưng ý Nguyên đã quyết. Gần đến Tết nguyên đán, Nguyên lặn lội từ Tây Nguyên, nơi đặt chân xuống đầu tiên là xã Xuân Trạch, tìm đường đến nhà Tú. Đứng trước cửa nhà, Nguyên gọi điện cho Tú, bao cảm xúc dồn nén, nhớ mong lẫn tò mò, liệu Tú có nói dối mình về chuyện của cô ấy không…

Lưỡng lự mãi, Tú mới chịu ra đón. Xuất hiện sau cánh cửa, Nguyên có chút hụt hẫng,…gần 1 năm nói chuyện qua đường truyền, và đây là người anh nhớ nhung! Anh Nguyên nhớ lại: “Vừa thấy cô ấy, tôi bỗng nhiên thiếu tự tin hẳn, có phần hơi nản. Lúc ngồi nói chuyện, lại thấy tội”. Nán lại chơi đến chiều tối, anh xin phép ra về. Trước khi chào tạm biệt, trước cổng nhà, cả hai “thống nhất” với nhau, nếu không yêu nữa…thì thôi, không sao cả. Nói thế, nhưng Nguyên làm sao nỡ “tối đó tôi cứ suy nghĩ mãi. Mình yêu cũng khá lâu rồi, giờ người ta như thế, ai sinh ra cũng có chân có tay, còn cô ấy bị như vậy quá thiệt thòi. Quá tội! Tôi nghĩ nhiều lắm. Sau đó, tôi quyết định lên lại”, anh Nguyên nói.
 
Hai người ngỏ lời yêu, anh chở người yêu về Vạn Trạch ra mắt gia đình mình. Nhưng, ngay lúc nhìn thấy cô gái này, bố mẹ anh phản đối kịch liệt. Mặc kệ, anh nhất quyết bảo vệ người anh thương, thậm chí, vì chuyện này, bố mẹ đã đuổi anh ra khỏi nhà, Nguyên đành lủi thủi lên nhà Tú tìm nơi nương tựa. Về phần Tú, thấy gia đình người yêu như vậy cũng thật buồn, nhưng cô không trách chứ gì bố mẹ anh Nguyên. Tú biết, bố mẹ nào ở hoàn cảnh này cũng sẽ phản ứng như vậy. Ngân ngấn nước mắt, Tú bảo: “Ông bà phản đối là đúng rồi. Mọi người sợ lấy em rồi sinh con ra giống em”.

Chuyện tình đôi đũa lệch đẹp như cổ tích dưới chân đèo Đá Đẽo
Mỗi lần đi đâu, Nguyên đều dìu dắt, chăm sóc vợ ân cần

Quãng thời gian đó quả thật sóng gió, mọi người phản đối chừng nào,họ lại càng yêu nhau thắm thiết đến chừng đó. Dù sức ép từ phía gia đình vô cùng lớn, Nguyên vẫn một mực đòi cưới Tú. Để có được tờ giấy đăng kí kết hôn, anh phải nhờ cả em trai hậu thuẫn, “ăn trộm” sổ hộ khẩu đem lên cho mình để làm thủ tục.Trước sức mạnh tình yêu to lớn của cặp đôi, gia đình anh cũng nguôi ngoai phần nào và dần chấp nhận. Mẹ Nguyên bằng lòng đên nhà Tú chơi, nói chuyện hai bên rồi xin gia đình cho làm lễ ăn hỏi. Đám cưới của Tú và Nguyên tổ chức vào tháng 6/2009. Một đám cưới đặc biệt, không váy cưới vì đôi chân dính nạng.

Năm tháng qua đi, đến nay tình yêu của họ vẫn luôn bền chặt. Kết quả 10 năm hôn nhân, hai vợ chồng có với nhau 3 thiên thần nhỏ. Dù thiếu thốn đủ bề nhưng bên trong ngôi nhà nhỏ ấy luôn rộn ràng những tiếng cười. May mắn thay, các con sinh ra đều khỏe mạnh, phát triển bình thường. Chỉ có điều, khi con còn nhỏ,Tú gặp khó khăn vì phải ngồi mới bế được. Khoảng thời gian đó, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do tay anh Nguyên lo liệu. Ngày ngày tất tả ngược xuôi làm đủ việc, từ kiếm miếng cơm manh áo cho vợ con đến đám đình, hiếu hỉ. Công việc chính của anh là thợ xây, nhưng anh còn tranh thủ làm thêm nghề phụ. Có những lúc, anh nuôi một đàn 40 con lợn, cứ đi xây về anh lại lao vào chăm lợn, nấu cơm cho vợ. Ngôi nhà đang ở cũng do tay anh xây dần, Cũng may, nhà ngoại ở sát bên nên cũng đỡ đần ít nhiều.
 
Từ khi lấy Nguyên, Tú như được có thêm đôi chân và hơn thế, anh rât nuông chiều cô. Những cử chỉ ngọt ngào, tình cảm của hai vợ chồng khiến người ta phải “ghen tị”. Cứ hễ dịp lễ tết, hay rảnh rỗi, Nguyên lại chở Tú đi chơi, đi uống cà phê. Vừa rồi, tích cóp mãi, anh mua được cho vợ chiếc xe điện 3 bánh để cô thuận tiện đi lại.

Cuộc sống còn nghèo khổ, thiếu thồn nhưng vợ chồng Tú rất tích cực chia sẻ, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Chị Tú thường xuyên kêu gọi các nhà hảo tâm, kể cả không ngại ngần bỏ cả tiền túi ra để ủng hộ. “Có nhiều người còn khó khăn hơn mình, giúp được gì cho ai cứ giúp thôi. Em tuy nghèo, với lại một mình chồng em làm nuôi cả nhà, lại thêm mẹ già nữa. Nhưng thấy mấy anh chị đăng bài có nhiều hoàn cảnh tội, em cũng cố gắng góp, coi như của ít lòng nhiều”, với chị Tú đó là niềm hạnh phúc.

[presscloud]https://media.baosuckhoecongdong.vn/mediav2/upload/video/2019/12/26/HTV HÁT CÂU CHUYỆN TÌNH 2017 - 50 năm gà trống nuôi con của NS Hữu Tiến - HCCT #14_26122019181449.mp4[/presscloud]
0 năm gà trống nuôi con của NS Hữu Tiến- Hát câu chuyện tình


Xem thêm: Kim Thư trải lòng về 7 năm sống cơ cực sau ly hôn và hành trình 'vực dậy' từ việc... bán xôi
Minh Tú (t/h)