Suốt nửa năm ròng rã, cô Âu rơi vào trạng thái lúc nhớ, lúc quên khi mắc phải chứng bệnh về não. Hơn nữa, đôi mắt của cô cũng ngày càng yếu đi, gần như chẳng còn nhìn thấy đường. Bất đắc dĩ cậu bé 16 tuổi, Bùi Văn Kiệt phải trở thành trụ cột trong gia đình khi tương lai phía trước đang rộng mở.
Em nghỉ học rồi!
Được biết, cô Dương Thị Âu (40 tuổi) sống cùng con trai trong căn nhà lụp xụp, cũ nát nằm sâu trong ấp Tân Tiến, xã Tân Long Hội, huyện Mang Thít, tỉnh Vĩnh Long.
Ngồi nép mình một góc trên chiếc giường tre ọp ẹp, cô Âu đưa đôi tay quờ quạng tìm chiếc gậy rồi mò mẫm bước ra phía cổng. Ngày nào cũng vậy, cứ tầm khoảng 6h chiều, cô lại đứng đợi đứa con trai duy nhất của mình trở về nhà.

Sau khi cha mất, người thân còn lại duy nhất của Kiệt là người mẹ mắc bệnh về não, mất sức lao động.
Dù chỉ mới 16 tuổi nhưng Kiệt đã phải gánh vác trên vai nỗi lo cơm áo gạo tiền, ngày ngày bươn trải kiếm tiền chăm lo cho mẹ. Sau khi cha em qua đời 4 năm trước, một mình mẹ gồng gánh đi làm thuê cuốc mướn để nuôi Kiệt ăn học. Trớ trêu thay, vào giữa năm 2020, trong lúc đi làm cô Âu hay ngất xỉu, đến khi khám bệnh mới phát hiện cô mắc phải căn bệnh u não, đôi mắt từ đó cũng mờ dần.
"Cô giờ có còn nhìn thấy gì đâu, đi đứng cũng chẳng vững mà làm được gì. Cứ ráng đi làm để cho thằng bé có tiền vào học lớp 10, ai ngờ đâu lại bị bệnh, giờ lại làm khổ con", cô Âu bật khóc.
Hàng ngày, Kiệt phải thức dậy từ lúc 4h sáng, sau khi lo cơm nước cho mẹ, em một mình chạy xe máy từ nhà qua Bến Tre để phụ hồ, kiếm 200 ngàn trang trải cuộc sống. Mặc dù đường đi vất vả, công việc lại nặng nhọc nhưng đó là cách duy nhất để hai mẹ con duy trì sự sống.

Mọi sinh hoạt trong gia đình đều do một tay Kiệt đều lo liệu.
Nhắc đến người cha quá cố, Kiệt không kìm được nước mắt: "Cha mất lúc em học lớp 5, lúc đó em buồn lắm, cũng may có mẹ lúc nào cũng ở bên, chăm sóc cho em, mẹ bảo không còn cha thì mẹ vừa làm cha, làm mẹ. Em thương mẹ nhiều lắm".
"4 năm qua, mẹ lo cho em nhiều lắm, em cũng ráng học giỏi, em muốn sau này trở thành thợ sửa ô tô, có một công việc ổn định để giúp mẹ. Nhưng có lẽ không được đâu, em nghỉ học rồi", Kiệt nghẹn lời.
Đáng thương cho cậu bé 19 tuổi khi phải gác lại việc học từ năm lớp 9 để có thể chăm sóc cho người mẹ bệnh tật.
"Em cũng muốn đi học tiếp lắm nhưng giờ mẹ bị như vậy, em phải nghỉ thôi. Lúc đầu em có buồn khi không được thực hiện ước mơ của mình nhưng giờ em chỉ còn có mẹ, mẹ quan trọng hơn việc học của em nên em không buồn nữa", Kiệt ngước lên nhìn cô Âu, cười nghẹn.
Mẹ mà có chuyện gì, em không sống nổi!
Nhìn hoàn cảnh hai mẹ con khiến người người không khỏi xúc động, xót xa. Căn nhà lá dần trở nên ẩm thấp, bữa cơm đạm bạc chỉ vỏn vẹn một nồi cơm trắng và một đĩa tép rang kể từ khi thiếu vắng bàn tay của người phụ nữ.

Xấp giấy tờ viện phí và căn nhà trống toác không có lấy một vật dụng đáng giá.
Cô Âu cho biết hai vợ chồng kết hôn với nhau gần 20 năm, vì hoàn cảnh khó khăn nên chỉ dám sinh mỗi Kiệt để chăm lo cho tốt. Trước đây dù 2 vợ chồng đi làm mướn vất vả nhưng cuộc sống vẫn đắp đổi qua ngày, dành dụm xây được căn nhà nho nhỏ. Đến khi chồng mất, tâm nguyện lớn nhất của cô Âu là được thấy Kiệt học đại học, rồi ra trường đi làm như bao người khác. Nhưng rồi căn bạo bệnh bất ngờ đã khiến cô Âu gần như mất tất cả, từ sức lao động đến đôi mắt của mình.
Dù phải chạy vạy, vay mượn khắp nơi mới có tiền lên Bệnh viện Chợ Rẫy, Phạm Ngọc Thạch để chữa trị nhưng sức khỏe của cô Âu vẫn không cải thiện, sự sống giờ chỉ còn biết cầm cự vào đống thuốc tây được bác sĩ cho về sau mỗi lần tái khám.

Động lực duy nhất lúc này của 2 mẹ con là được nhìn thấy nhau mỗi ngày, vì nhau mà cố gắng.
Không đành lòng bỏ lại con trai một mình, cô Âu tâm sự: "Sức khỏe cô giờ yếu lắm, cứ hay xỉu bất chợt nên không dám đi đâu, mỗi ngày cứ quanh quẩn ở nhà, đợi thằng cu nó đi làm về thôi. Hôm nào khỏe thì mới chống gậy đi ra đầu ngõ nhưng phải nhờ người dắt vì sợ té. Nhiều lúc nghĩ đến hoàn cảnh của mình, cô chỉ muốn chết đi cho xong.
Gần 5 năm trời một mình ráng làm để lo cho con ăn học, chưa nhìn thấy ngày con thành tài thì mình đã như thế này rồi. Thằng Kiệt chỉ còn có mỗi mình cô, giờ mình mà chết đi thì nó lại mồ côi cả cha lẫn mẹ, tội lắm…”.
Tuy khó khăn chồng chất khó khăn nhưng Kiệt chưa một lần than vãn, kêu ca. Điều này càng khiến trái tim người mẹ đau nhói, chưa một ngày nào cô Âu được ngủ ngon giấc vì lo nghĩ đến tương lai của con.
Không những không đỡ đần được cho Kiệt, cô Âu lại còn trở thành gánh nặng cho con trai bé bỏng khiến cô vô cùng đau buồn. Kiệt còn quá nhỏ để gánh vác cả một gia đình, số tiền em kiếm được mỗi ngày chỉ đủ trang trải tiền ăn uống, xăng xe đi lại, còn đâu tiền để mua thuốc men, tiếp tục chữa trị cho mẹ.

Bữa cơm chiều vội vàng của Kiệt sau một ngày làm việc vất vả.
"Em chỉ mong có công việc đều đặn để đi làm nuôi mẹ. Ban đầu em bưng gạch đá, trộn hồ không quen nên hay bị ốm, giờ đã đỡ nhiều rồi. Dù có cực đến mấy em cũng ráng, em chỉ mong mẹ có tiền để tiếp tục mua thuốc uống, chữa trị bệnh. Chứ mẹ mà có chuyện gì, em sống không nổi", Kiệt xúc động nói.
Chia sẻ về hoàn cảnh gia đình của cô Âu, chú Huỳnh Văn Đức - Trưởng ấp Tân Tiến, xã Tân Long Hội cho biết: "Trước chồng chị Âu cũng vì bệnh ung thư mà mất, giờ đến lượt chị ấy, 2 mẹ con côi cút sống với nhau, xóm làng ai cũng thương cả. Thằng Kiệt thì đã nghỉ học rồi, giờ chỉ mong quý nhà hảo tâm giúp đỡ để chị ấy có điều kiện chữa bệnh, sống tiếp mà thôi".
Trong căn nhà trống, 2 mẹ con cô Âu ngồi sát lại với nhau, Kiệt nhìn vào đống sách vở cũ gấp gọn trong một góc nhà, xót xa. Em cũng chẳng biết những ngày phía trước mình sẽ đối mặt như thế nào khi vừa chăm mẹ, vừa phải đi làm để xoay xở cuộc sống. 16 tuổi, em vẫn còn bao ước mơ, hoài bão muốn thực hiện nhưng em buộc phải giữ lấy thứ quý giá nhất của cuộc đời mình, đó chính là mẹ Âu!







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu