

PV: Ông có thể chia sẻ cụ thể hơn về đánh giá này?
Hội Giáo dục, chăm sóc sức khỏe cộng đồng Việt Nam, với chức năng phản biện xã hội, nếu được lấy ý kiến, chúng tôi sẽ có đóng góp cụ thể bẳng văn bản gửi các cơ quan soạn thảo.
Luật Khám bệnh, chữa bệnh (sửa đổi) được chỉnh sửa, bổ sung trên cơ sở Luật Khám bệnh, chữa bệnh hiện hành (có hiệu lực từ 1/1/2011). Bản Dự thảo sửa đổi này giữ nguyên số chương, tăng thêm 23 điều, bổ sung một số nội dung còn hạn chế của Luật hiện hành.
Chúng ta đều biết, hiện tại đã có Luật Dược và Luật Khám bệnh, chữa bệnh độc lập. Tuy nhiên, hiện tại, ít người biết, trước đây, từ năm 1989, Nhà nước ta còn có Luật Bảo vệ sức khỏe nhân dân.

Luật Bảo vệ sức khỏe nhân dân 1989 có 11 chương, 55 điều, trong đó ngoài các chương về Khám bệnh, chữa bệnh; Thuốc Phòng bệnh, chữa bệnh vẫn còn có rất nhiều chương về các nội dung đến hiện nay vẫn là lĩnh vực được Đảng, Nhà nước quan tâm thường xuyên như Vệ sinh trong sinh hoạt và lao động, vệ sinh công cộng, phòng và chống dịch bệnh; Thể dục thể thao, điều dưỡng và phục hồi chức năng; Y học, dược học cổ truyền dân tộc; Bảo vệ sức khỏe người cao tuổi, thương binh, bệnh binh, người tàn tật và đồng bào các dân tộc thiểu số….
Có thể nói, về nội hàm, Luật Bảo vệ sức khỏe nhân dân 1989 đã đề cập được các mảng y-dược, gắn kết các khối phòng bệnh – chữa bệnh – phục hồi chức năng, có nội dung bao quát toàn diện, nhiều lĩnh vực về chăm sóc sức khỏe nhân dân.
Trong khi đó, nếu đối chiếu với nội dung của Luật Khám bệnh, chữa bệnh (sửa đổi) cùng với Luật Dược đã được thi hành thì thấy vẫn chưa đáp ứng được điều đó.
PV: Ông có thể vui lòng nói riêng thêm vài điều về Luật Khám bệnh, chữa bệnh (sửa đổi)?
Thứ nhất, về đối tượng và phạm vi điều chỉnh, điều 1 của Luật quy định: Luật này chỉ quy định quyền và nghĩa vụ của người bệnh, người hành nghề khám bệnh, chữa bệnh và cơ sở khám bệnh, chữa bệnh; điều kiện đối với người hành nghề khám bệnh, chữa bệnh và cơ sở khám bệnh, chữa bệnh; quy định chuyên môn kỹ thuật trong khám bệnh, chữa bệnh; áp dụng kỹ thuật, phương pháp mới trong khám bệnh, chữa bệnh; sai sót chuyên môn kỹ thuật, giải quyết khiếu nại, tố cáo và tranh chấp trong khám bệnh, chữa bệnh; điều kiện bảo đảm công tác khám bệnh, chữa bệnh.
Tuy nhiên, theo tôi, dài mà vẫn chưa đủ. Đối tượng điều chỉnh ở đây nói ngắn và đủ là các cá nhân và tổ chức liên quan đến hoạt động khám chữa bệnh.
Thứ hai, cần phải nói thêm, cùng với Luật Dược, Luật Khám bệnh, chữa bệnh được đưa vào đời sống nhưng chưa có điều khoản nào tại các Luật này hoặc các văn bản độc lập nêu rõ vấn đề chuyển tiếp hay tuyên hết hiệu lực của Luật Bảo vệ sức khỏe nhân dân năm 1989 trước đó. Trong Luật Bảo vệ sức khỏe nhân dân năm 1989 có nói đến việc khám chữa bệnh, nên tôi cho rằng ở các văn bản hiện hành về sau phải tuyên rõ về việc thay thế hoặc nối tiếp Luật này.
Hơn 1000 hội viên CLB dưỡng sinh quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội xếp hình Tổ quốc. Quan điểm chung của Hội với vấn đề cấp, quản lý thẻ hành nghề là hạn chế tiền kiểm, tăng cường hậu kiểm; phát huy vai trò tổ chức nghề nghiệp vì họ nắm rõ nhất hoạt động nghề nghiệp, những biến động trong hoạt động nghề nghiệp của các hội viên.
Về vấn đề y tế dự phòng, Nghị quyết số 20-NQ/TW về tăng cường công tác bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân trong tình hình mới có xác định “bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe là nghĩa vụ, trách nhiệm của mỗi người dân, của cả hệ thống chính trị và toàn xã hội, đòi hỏi sự tham gia tích cực của các cấp ủy, chính quyền…. trong đó ngành Y tế là nòng cốt”, xác định “ phòng bệnh hơn chữa bệnh, y tế dự phòng là then chốt, y tế cơ sở là nền tảng, y tế chuyên sâu đồng bộ và cân đối với y tế cộng đồng, gắn kết y học cổ truyền với y học hiện đại” tuy nhiên, trong Dự thảo Luật Khám bệnh, chữa bệnh (sửa đổi) những yếu tố mới dù có được đưa vào nhưng thể hiện rất sơ sài.









Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu