Tôi là trai tỉnh lẻ, năm nay 24 tuổi. Vốn là trai quê lên thành phố học tập, những năm đầu tôi mải mê đi làm thêm kiếm tiền trang trải việc ăn học, lại không mấy mặn mà với chuyên ngành đang theo nên kết quả ra trường cũng không được như ý. Không biết ngoại ngữ, tấm bằng tốt nghiệp lại là cao đẳng, học lực trung bình nên tôi rất khó để kiếm được công việc giữa đất Thủ đô xô bồ này.
Sau nhiều lần chạy ngược chạy xuôi xin việc, cuối năm ngoái tôi được nhận vào một công ty với mức lương 8 triệu/tháng. Tuy nhiên, quy mô công ty khá nhỏ, khi việc làm ăn không được tốt liền cắt giảm nhân sự. Vậy là, đi làm mới được 3 tháng tôi lại bị mất việc.

Ảnh minh họa.
Mãi đến tháng 4 vừa rồi, tôi xin được vào vị trí nhân viên kinh doanh của một công ty tư nhân với mức lương cứng 5 triệu/tháng. Ngoài ra, tôi còn được phụ cấp ăn trưa, xăng xe... thêm 1 triệu và hưởng thêm phần trăm hoa hồng nếu bán được hàng.
Tôi biết, việc bán hàng giữa thời điểm này rất khó khăn nên mức lương này là khá thấp. Tuy nhiên, méo mó có còn hơn không, tôi quyết định đi làm vì đã quá chán ngán những ngày tháng thất nghiệp.
Sau 2 tháng thử việc, tôi được làm nhân viên chính thức nhưng mức lương cũng chẳng khá khẩm là bao. Trong khoảng thời gian làm việc chỗ mới, qua bạn bè giới thiệu tôi quen được em. Em cũng là người tỉnh lẻ, lên Hà Nội học tập và làm việc nên giữa 2 chúng tôi có rất nhiều điểm chung.
Em là người khá năng động và nhanh nhẹn. Ngoài công việc văn phòng, em còn nhận làm thêm nhiều việc khác nhau. Càng nói càng hợp chuyện, chúng tôi quyết định hẹn hò gặp mặt ở quán nước.

Ảnh minh họa.
Khi trò chuyện thân mật hơn, em bất ngờ hỏi về mức lương của tôi. Khi nghe tới con số 5 triệu, thái độ của em bất ngờ đổi khác. Em vu vơ nói về cuộc sống ở Thủ đô đắt đỏ và khó khăn thế nào, muốn trụ lại ở đây thì những người tỉnh lẻ càng phải cố gắng và nỗ lực hơn rất nhiều.
Sau đó, em lấy cớ xin về sớm có việc bận. Những ngày sau đó, tôi gọi điện, nhắn tin em đều rất lạnh nhạt, nhiều khi còn không trả lời hoặc ấn "máy bận". Tôi đánh bạo hỏi nguyên do, em chỉ bảo rằng: "Chúng ta đừng nói chuyện nữa, em cảm thấy 2 đứa không hợp".
Đến khi hỏi bạn bè, tôi mới tá hỏa biết được thì ra em chê lương tôi thấp. Em nói với mức lương 5 triệu ở đất Hà Nội còn chẳng đủ ăn đủ tiêu, lấy gì mà lo cho người yêu, gia đình?
Tôi thực sự rất buồn. Chẳng lẽ những chàng trai lương thấp như tôi khó mà có được tình yêu ư? Có phải các cô gái ngày nay trước khi hẹn hò đều phải quan trọng mức lương như thế phải không?
Chuyện tình của cô gái K'Ho "bắt" chồng người Mỹ. Nguồn: VTC Now
Theo Thùy Nguyễn/SKCĐ







Bình luận
Đăng nhập hoặc Tạo tài khoản để tham gia bình luận
Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu